留别宣守贾侍御用李白赠赵悦韵

贾谊几世孙,闲邪诚所存。

一登御史府,直气壮中原。

五载三去国,出论皆腾喧。

浩养固无害,宣城况名藩。

下车究积弊,摘节仍除根。

乃迁孔子学,方庭树兰荪。

讲解得董生,思单先生恩。

轩轩慕高第,各各不窥园。

修桥济行迈,掩骼招旅魂。

萧萧囹圄空,清风时扫门。

寻山出近郭,玉船红浪翻。

谁为坐上客,能酬谢公言。

自愧翅翎短,谬参鸿与鹓。

不有瓦砾贱,那知圭璧尊。

矧曰半面雅,岁久情愈敦。

三章宠新作,词源何骏奔。

几欲效长吉,微吟谢高轩。

霜威信凛冽,即之自温温。

又如太古镜,磨开苍藓昏。

肝胆悉照彻,魑魅安敢论。

行闻紫泥诏,沙路驰归辕。

岂容隐岩子,留连爱石盆。

看君杨天翼,北溟终化鹍。

而我随白鸟,丹湖往孤鶱。

拼音

jiǎ yì jǐ shì sūn,xián xié chéng suǒ cún。

yī dēng yù shǐ fǔ,zhí qì zhuàng zhōng yuán。

wǔ zài sān qù guó,chū lùn jiē téng xuān。

hào yǎng gù wú hài,xuān chéng kuàng míng fān。

xià chē jiū jī bì,zhāi jié réng chú gēn。

nǎi qiān kǒng zi xué,fāng tíng shù lán sūn。

jiǎng jiě dé dǒng shēng,sī dān xiān shēng ēn。

xuān xuān mù gāo dì,gè gè bù kuī yuán。

xiū qiáo jì xíng mài,yǎn gé zhāo lǚ hún。

xiāo xiāo líng yǔ kōng,qīng fēng shí sǎo mén。

xún shān chū jìn guō,yù chuán hóng làng fān。

shuí wèi zuò shàng kè,néng chóu xiè gōng yán。

zì kuì chì líng duǎn,miù cān hóng yǔ yuān。

bù yǒu wǎ lì jiàn,nà zhī guī bì zūn。

shěn yuē bàn miàn yǎ,suì jiǔ qíng yù dūn。

sān zhāng chǒng xīn zuò,cí yuán hé jùn bēn。

jǐ yù xiào zhǎng jí,wēi yín xiè gāo xuān。

shuāng wēi xìn lǐn liè,jí zhī zì wēn wēn。

yòu rú tài gǔ jìng,mó kāi cāng xiǎn hūn。

gān dǎn xī zhào chè,chī mèi ān gǎn lùn。

xíng wén zǐ ní zhào,shā lù chí guī yuán。

qǐ róng yǐn yán zi,liú lián ài shí pén。

kàn jūn yáng tiān yì,běi míng zhōng huà kūn。

ér wǒ suí bái niǎo,dān hú wǎng gū xiān。

作者介绍

郭祥正

宋 · ? - ?

宋太平州当涂人,字功父,自号谢公山人,又号漳南浪士。少有诗名,极为梅尧臣所赏叹。举进士。神宗熙宁中,知武冈县,签书保信军节度判官。王安石用事,祥正奏乞天下大计专听安石处画,神宗异之,安石耻为小臣所荐,极口陈其无行。时祥正方从章惇辟,以军功为殿中丞,闻安石语,遂以本官致仕去。后复出通判汀州,元丰七年坐事勒停。知端州,又弃去,隐于县青山卒。能诗。有《青山集》。

查看全部作品 →