赠元龙图子发

明公有盛名,十年怀慕向。

昨闻守桂林,清风扫蛮瘴。

否来偶迁谪,暂泊宛溪上。

斯事公议存,君命讵惆怅。

坐扃顾申卯,自忘曾帅将。

徯馀领儿孙,时时入重嶂。

遇胜寄幽怀,览古兴绝唱。

况逢谪御史,文章号宗匠。

赓酬戛金玉,侧耳听响亮。

神交付逍遥,外物随得丧。

汉庭忧乏才,贾谊岂终放。

未即登金鉴,行须复牙帐。

矧公饱经术,义足明霸王。

推忠结圣主,大业继贤相。

霈成三日霖,一慰天下望。

微生实幸会,漫刺诣高闶。

尘埃蒙弊裘,何以异罔象。

屏诎诚所宜,奖与若为当。

逢知信有时,报德亦非妄。

且陪昭亭游,昭亭春盎盎。

拼音

míng gōng yǒu shèng míng,shí nián huái mù xiàng。

zuó wén shǒu guì lín,qīng fēng sǎo mán zhàng。

fǒu lái ǒu qiān zhé,zàn pō wǎn xī shàng。

sī shì gōng yì cún,jūn mìng jù chóu chàng。

zuò jiōng gù shēn mǎo,zì wàng céng shuài jiāng。

xī yú lǐng ér sūn,shí shí rù zhòng zhàng。

yù shèng jì yōu huái,lǎn gǔ xīng jué chàng。

kuàng féng zhé yù shǐ,wén zhāng hào zōng jiàng。

gēng chóu jiá jīn yù,cè ěr tīng xiǎng liàng。

shén jiāo fù xiāo yáo,wài wù suí dé sàng。

hàn tíng yōu fá cái,jiǎ yì qǐ zhōng fàng。

wèi jí dēng jīn jiàn,xíng xū fù yá zhàng。

shěn gōng bǎo jīng shù,yì zú míng bà wáng。

tuī zhōng jié shèng zhǔ,dà yè jì xián xiāng。

pèi chéng sān rì lín,yī wèi tiān xià wàng。

wēi shēng shí xìng huì,màn cì yì gāo kāng。

chén āi méng bì qiú,hé yǐ yì wǎng xiàng。

píng qū chéng suǒ yí,jiǎng yǔ ruò wèi dāng。

féng zhī xìn yǒu shí,bào dé yì fēi wàng。

qiě péi zhāo tíng yóu,zhāo tíng chūn àng àng。

作者介绍

郭祥正

宋 · ? - ?

宋太平州当涂人,字功父,自号谢公山人,又号漳南浪士。少有诗名,极为梅尧臣所赏叹。举进士。神宗熙宁中,知武冈县,签书保信军节度判官。王安石用事,祥正奏乞天下大计专听安石处画,神宗异之,安石耻为小臣所荐,极口陈其无行。时祥正方从章惇辟,以军功为殿中丞,闻安石语,遂以本官致仕去。后复出通判汀州,元丰七年坐事勒停。知端州,又弃去,隐于县青山卒。能诗。有《青山集》。

查看全部作品 →