赠夏公酉寺丞

秋浦明似镜,九华碧参天。

秀色动南斗,乃生名世贤。

卓越夏夫子,其才文武全。

一览无复遗,万卷能口传。

奏书黄金阙,坐可安二边。

功名初自许,世路多回邅。

亭亭出林干,暴为狂风缠。

乘槎往沧海,怒涛观大川。

还闻上南岳,阔步从飞仙。

解衣祝融峰,濯足天池渊。

下视白日没,九州渺苍烟。

倾罍吊屈贾,汝道吾未然。

胡为夺浩气,惨淡趋重泉。

冥心想太古,妙理追淳源。

白云起归兴,却泛千丈船。

少泊姑溪头,春林听杜鹃。

谢李迹已往,高风在遗编。

浮魂试一招,相望谁后先。

伊余亦何人,谬拍洪崖肩。

放身逍遥乡,致主知何缘。

斯时方泰熙,薰风播朱弦。

奇才森大庭,拔茅茹相连。

岂闻卞氏璧,指以微瑕捐。

愿取魋仓徒,投北首可悬。

叹息比不足,浩歌成此篇。

拼音

qiū pǔ míng shì jìng,jiǔ huá bì cān tiān。

xiù sè dòng nán dòu,nǎi shēng míng shì xián。

zhuó yuè xià fū zi,qí cái wén wǔ quán。

yī lǎn wú fù yí,wàn juǎn néng kǒu chuán。

zòu shū huáng jīn quē,zuò kě ān èr biān。

gōng míng chū zì xǔ,shì lù duō huí zhān。

tíng tíng chū lín gàn,bào wèi kuáng fēng chán。

chéng chá wǎng cāng hǎi,nù tāo guān dà chuān。

hái wén shàng nán yuè,kuò bù cóng fēi xiān。

jiě yī zhù róng fēng,zhuó zú tiān chí yuān。

xià shì bái rì méi,jiǔ zhōu miǎo cāng yān。

qīng léi diào qū jiǎ,rǔ dào wú wèi rán。

hú wèi duó hào qì,cǎn dàn qū zhòng quán。

míng xīn xiǎng tài gǔ,miào lǐ zhuī chún yuán。

bái yún qǐ guī xīng,què fàn qiān zhàng chuán。

shǎo pō gū xī tóu,chūn lín tīng dù juān。

xiè lǐ jì yǐ wǎng,gāo fēng zài yí biān。

fú hún shì yī zhāo,xiāng wàng shuí hòu xiān。

yī yú yì hé rén,miù pāi hóng yá jiān。

fàng shēn xiāo yáo xiāng,zhì zhǔ zhī hé yuán。

sī shí fāng tài xī,xūn fēng bō zhū xián。

qí cái sēn dà tíng,bá máo rú xiāng lián。

qǐ wén biàn shì bì,zhǐ yǐ wēi xiá juān。

yuàn qǔ tuí cāng tú,tóu běi shǒu kě xuán。

tàn xī bǐ bù zú,hào gē chéng cǐ piān。

作者介绍

郭祥正

宋 · ? - ?

宋太平州当涂人,字功父,自号谢公山人,又号漳南浪士。少有诗名,极为梅尧臣所赏叹。举进士。神宗熙宁中,知武冈县,签书保信军节度判官。王安石用事,祥正奏乞天下大计专听安石处画,神宗异之,安石耻为小臣所荐,极口陈其无行。时祥正方从章惇辟,以军功为殿中丞,闻安石语,遂以本官致仕去。后复出通判汀州,元丰七年坐事勒停。知端州,又弃去,隐于县青山卒。能诗。有《青山集》。

查看全部作品 →