送吴景山宫教供职

先生辞太学,得邑治阳羡。

仁义稍施设,浇浮遂丕变。

讼庭寂无事,案几闲笔砚。

青山落樽酒,白鸟聚畦甸。

长桥跨空碧,溪光拖晴练。

追随斩蛟处,想象昔人见。

高吟壮魂魄,老句掣惊电。

休焉聊自放,性理还吾善。

忽闻新天子,下诏罗俊彦。

教由宗族先,六经咨讲辨。

先生应诏起,肝胆露万卷。

制度惟日新,渐磨岂闻倦。

长苗忌速揠,良金务多鍊。

杳杳青云衢,阔步从兹践。

朝登诸王府,暮侍金銮殿。

勿兴山水思,固有夔卨愿。

寄声阳羡人,棠阴有馀恋。

拼音

xiān shēng cí tài xué,dé yì zhì yáng xiàn。

rén yì shāo shī shè,jiāo fú suì pī biàn。

sòng tíng jì wú shì,àn jǐ xián bǐ yàn。

qīng shān luò zūn jiǔ,bái niǎo jù qí diān。

zhǎng qiáo kuà kōng bì,xī guāng tuō qíng liàn。

zhuī suí zhǎn jiāo chù,xiǎng xiàng xī rén jiàn。

gāo yín zhuàng hún pò,lǎo jù chè jīng diàn。

xiū yān liáo zì fàng,xìng lǐ hái wú shàn。

hū wén xīn tiān zi,xià zhào luó jùn yàn。

jiào yóu zōng zú xiān,liù jīng zī jiǎng biàn。

xiān shēng yīng zhào qǐ,gān dǎn lù wàn juǎn。

zhì dù wéi rì xīn,jiàn mó qǐ wén juàn。

zhǎng miáo jì sù yà,liáng jīn wù duō liàn。

yǎo yǎo qīng yún qú,kuò bù cóng zī jiàn。

cháo dēng zhū wáng fǔ,mù shì jīn luán diàn。

wù xīng shān shuǐ sī,gù yǒu kuí xiè yuàn。

jì shēng yáng xiàn rén,táng yīn yǒu yú liàn。

作者介绍

郭祥正

宋 · ? - ?

宋太平州当涂人,字功父,自号谢公山人,又号漳南浪士。少有诗名,极为梅尧臣所赏叹。举进士。神宗熙宁中,知武冈县,签书保信军节度判官。王安石用事,祥正奏乞天下大计专听安石处画,神宗异之,安石耻为小臣所荐,极口陈其无行。时祥正方从章惇辟,以军功为殿中丞,闻安石语,遂以本官致仕去。后复出通判汀州,元丰七年坐事勒停。知端州,又弃去,隐于县青山卒。能诗。有《青山集》。

查看全部作品 →