同蒋颖叔游丁山彰教寺

北风方苦寒,冰霜昼未消。

偶倾御史盖,同上丁山椒。

空崖白云宿,拱木猕猴跳。

碑皴龟腹裂,泉活龙尾摇。

枯松起幽籁,中天奏云韶。

苔深鸦发翠,石立壮土翘。

荒坟瘗参军,沉魄谁与招。

却读乐安词,惨淡窥泬寥。

矧复见犹子,危言动清朝。

甘心脱豸冠,窜迹投冗寮。

公议在后世,美才无吝骄。

六经收满腹,辨析皆有条。

登山听君语,淙淙碎琼瑶。

但惊白日落,归驭不可邀。

明发余亦往,安得同渔樵。

拼音

běi fēng fāng kǔ hán,bīng shuāng zhòu wèi xiāo。

ǒu qīng yù shǐ gài,tóng shàng dīng shān jiāo。

kōng yá bái yún sù,gǒng mù mí hóu tiào。

bēi cūn guī fù liè,quán huó lóng wěi yáo。

kū sōng qǐ yōu lài,zhōng tiān zòu yún sháo。

tái shēn yā fā cuì,shí lì zhuàng tǔ qiào。

huāng fén yì cān jūn,chén pò shuí yǔ zhāo。

què dú lè ān cí,cǎn dàn kuī jué liáo。

shěn fù jiàn yóu zi,wēi yán dòng qīng cháo。

gān xīn tuō zhì guān,cuàn jì tóu rǒng liáo。

gōng yì zài hòu shì,měi cái wú lìn jiāo。

liù jīng shōu mǎn fù,biàn xī jiē yǒu tiáo。

dēng shān tīng jūn yǔ,cóng cóng suì qióng yáo。

dàn jīng bái rì luò,guī yù bù kě yāo。

míng fā yú yì wǎng,ān dé tóng yú qiáo。

作者介绍

郭祥正

宋 · ? - ?

宋太平州当涂人,字功父,自号谢公山人,又号漳南浪士。少有诗名,极为梅尧臣所赏叹。举进士。神宗熙宁中,知武冈县,签书保信军节度判官。王安石用事,祥正奏乞天下大计专听安石处画,神宗异之,安石耻为小臣所荐,极口陈其无行。时祥正方从章惇辟,以军功为殿中丞,闻安石语,遂以本官致仕去。后复出通判汀州,元丰七年坐事勒停。知端州,又弃去,隐于县青山卒。能诗。有《青山集》。

查看全部作品 →