送宋前之赴调

东冈送终毕,北堂待荣养。

短棰跨羸驴,西风吹祖帐。

玉盘堆鲙缕,金船倒新酿。

劝君当勇去,回首勿悽怆。

胸中五千卷,立事须少壮。

扬名永不灭,孝节乃可尚。

长安集纷华,出处慎所向。

肯为声色惑,一婢百金偿。

不知粉黛蠹,血气迷凋丧。

胡为发斯言,期予以相将。

拼音

dōng gāng sòng zhōng bì,běi táng dài róng yǎng。

duǎn chuí kuà léi lǘ,xī fēng chuī zǔ zhàng。

yù pán duī kuài lǚ,jīn chuán dào xīn niàng。

quàn jūn dāng yǒng qù,huí shǒu wù qī chuàng。

xiōng zhōng wǔ qiān juǎn,lì shì xū shǎo zhuàng。

yáng míng yǒng bù miè,xiào jié nǎi kě shàng。

zhǎng ān jí fēn huá,chū chù shèn suǒ xiàng。

kěn wèi shēng sè huò,yī bì bǎi jīn cháng。

bù zhī fěn dài dù,xuè qì mí diāo sàng。

hú wèi fā sī yán,qī yǔ yǐ xiāng jiāng。

作者介绍

郭祥正

宋 · ? - ?

宋太平州当涂人,字功父,自号谢公山人,又号漳南浪士。少有诗名,极为梅尧臣所赏叹。举进士。神宗熙宁中,知武冈县,签书保信军节度判官。王安石用事,祥正奏乞天下大计专听安石处画,神宗异之,安石耻为小臣所荐,极口陈其无行。时祥正方从章惇辟,以军功为殿中丞,闻安石语,遂以本官致仕去。后复出通判汀州,元丰七年坐事勒停。知端州,又弃去,隐于县青山卒。能诗。有《青山集》。

查看全部作品 →