题净众院赠蒙禅伯

南州三百寺,此寺最辉焕。

石开千丈渠,泉飞日华乱。

供僧无定员,连床接云汉。

经营始十载,物物悉已换。

上人固多才,不独悟禅观。

其师老黄蘖,简肃众所惮。

承音既亲切,妙顶醍醐灌。

登门已清凉,定步济彼岸。

融融接软语,群疑自消泮。

每游即忘还,微风洒尘汗。

拼音

nán zhōu sān bǎi sì,cǐ sì zuì huī huàn。

shí kāi qiān zhàng qú,quán fēi rì huá luàn。

gōng sēng wú dìng yuán,lián chuáng jiē yún hàn。

jīng yíng shǐ shí zài,wù wù xī yǐ huàn。

shàng rén gù duō cái,bù dú wù chán guān。

qí shī lǎo huáng niè,jiǎn sù zhòng suǒ dàn。

chéng yīn jì qīn qiè,miào dǐng tí hú guàn。

dēng mén yǐ qīng liáng,dìng bù jì bǐ àn。

róng róng jiē ruǎn yǔ,qún yí zì xiāo pàn。

měi yóu jí wàng hái,wēi fēng sǎ chén hàn。

作者介绍

郭祥正

宋 · ? - ?

宋太平州当涂人,字功父,自号谢公山人,又号漳南浪士。少有诗名,极为梅尧臣所赏叹。举进士。神宗熙宁中,知武冈县,签书保信军节度判官。王安石用事,祥正奏乞天下大计专听安石处画,神宗异之,安石耻为小臣所荐,极口陈其无行。时祥正方从章惇辟,以军功为殿中丞,闻安石语,遂以本官致仕去。后复出通判汀州,元丰七年坐事勒停。知端州,又弃去,隐于县青山卒。能诗。有《青山集》。

查看全部作品 →