赠上蓝晋禅师

泐潭月公晦,其禅妙诸方。

传之晋伯明,独步入豫章。

一登上蓝座,日月迥辉光。

问法瞻丈室,方广不可量。

人人得甘露,灌顶心清凉。

又通世俗书,落笔皆文章。

众鸟难悉名,卓然唯凤凰。

羽仪下云霄,五色在山冈。

先帝昔临御,京城开宝坊。

明诏求法才,众老争低昂。

惟师不妄念,安之如太行。

乃知北远师,驾幸不下床。

所传信匪讹,千载两相望。

篁竹架清风,乔松裛寒霜。

回心剃须发,永愿陪翱翔。

拼音

lè tán yuè gōng huì,qí chán miào zhū fāng。

chuán zhī jìn bó míng,dú bù rù yù zhāng。

yī dēng shàng lán zuò,rì yuè jiǒng huī guāng。

wèn fǎ zhān zhàng shì,fāng guǎng bù kě liàng。

rén rén dé gān lù,guàn dǐng xīn qīng liáng。

yòu tōng shì sú shū,luò bǐ jiē wén zhāng。

zhòng niǎo nán xī míng,zhuó rán wéi fèng huáng。

yǔ yí xià yún xiāo,wǔ sè zài shān gāng。

xiān dì xī lín yù,jīng chéng kāi bǎo fāng。

míng zhào qiú fǎ cái,zhòng lǎo zhēng dī áng。

wéi shī bù wàng niàn,ān zhī rú tài xíng。

nǎi zhī běi yuǎn shī,jià xìng bù xià chuáng。

suǒ chuán xìn fěi é,qiān zài liǎng xiāng wàng。

huáng zhú jià qīng fēng,qiáo sōng yì hán shuāng。

huí xīn tì xū fā,yǒng yuàn péi áo xiáng。

作者介绍

郭祥正

宋 · ? - ?

宋太平州当涂人,字功父,自号谢公山人,又号漳南浪士。少有诗名,极为梅尧臣所赏叹。举进士。神宗熙宁中,知武冈县,签书保信军节度判官。王安石用事,祥正奏乞天下大计专听安石处画,神宗异之,安石耻为小臣所荐,极口陈其无行。时祥正方从章惇辟,以军功为殿中丞,闻安石语,遂以本官致仕去。后复出通判汀州,元丰七年坐事勒停。知端州,又弃去,隐于县青山卒。能诗。有《青山集》。

查看全部作品 →