暮春之月谒庐守陈元舆待制作

百年悯秋霜,念念流运歇。

一昨辞周行,于今鬓垂雪。

幽独谁为扶,寸心徒自折。

翻然驾柴车,宾闳重款谒。

与公论襟期,及此阳春月。

英英栏中花,滋露正妍发。

浊浊瓮中醪,浮醅想芬冽。

朝廷用直道,郡邑罕所阙。

嬿婉我之友,皎若环与玦。

良辰不同乐,衰暮空惜别。

拼音

bǎi nián mǐn qiū shuāng,niàn niàn liú yùn xiē。

yī zuó cí zhōu xíng,yú jīn bìn chuí xuě。

yōu dú shuí wèi fú,cùn xīn tú zì zhé。

fān rán jià chái chē,bīn hóng zhòng kuǎn yè。

yǔ gōng lùn jīn qī,jí cǐ yáng chūn yuè。

yīng yīng lán zhōng huā,zī lù zhèng yán fā。

zhuó zhuó wèng zhōng láo,fú pēi xiǎng fēn liè。

cháo tíng yòng zhí dào,jùn yì hǎn suǒ quē。

yàn wǎn wǒ zhī yǒu,jiǎo ruò huán yǔ jué。

liáng chén bù tóng lè,shuāi mù kōng xī bié。

作者介绍

郭祥正

宋 · ? - ?

宋太平州当涂人,字功父,自号谢公山人,又号漳南浪士。少有诗名,极为梅尧臣所赏叹。举进士。神宗熙宁中,知武冈县,签书保信军节度判官。王安石用事,祥正奏乞天下大计专听安石处画,神宗异之,安石耻为小臣所荐,极口陈其无行。时祥正方从章惇辟,以军功为殿中丞,闻安石语,遂以本官致仕去。后复出通判汀州,元丰七年坐事勒停。知端州,又弃去,隐于县青山卒。能诗。有《青山集》。

查看全部作品 →