清晓升琼台顶石崖有仙人脚迹

乱石排天倚岚壁,苔痕不犯松乔迹。

上通群帝集台斗,下凿十洲通碣石。

树呼清风杂今古,山遗宿润从开辟。

丹翁曾同玉女醉,樵者亦见仙人弈。

云飞磴道晴掩冉,露湿衣裳香滴沥。

洞中灵君来不来,鹤归冲落桃花碧。

拼音

luàn shí pái tiān yǐ lán bì,tái hén bù fàn sōng qiáo jì。

shàng tōng qún dì jí tái dòu,xià záo shí zhōu tōng jié shí。

shù hū qīng fēng zá jīn gǔ,shān yí sù rùn cóng kāi pì。

dān wēng céng tóng yù nǚ zuì,qiáo zhě yì jiàn xiān rén yì。

yún fēi dèng dào qíng yǎn rǎn,lù shī yī shang xiāng dī lì。

dòng zhōng líng jūn lái bù lái,hè guī chōng luò táo huā bì。

作者介绍

高似孙

宋 · ? - 1231年

宋绍兴馀姚人,字续古,号疏寮。孝宗淳熙十一年进士。历校书郎、会稽主簿、处州守。为官贪酷,谄事韩侂胄,为人所不齿。其读书以奥僻为博,作文以怪涩为奇。有《疏寮小集》、《剡录》、《史略》、《子略》、《骚略》、《纬略》、《蟹略》、《砚笺》、《唐乐曲谱》、《唐科名记》等。

查看全部作品 →