题郑好古松图和赵国兴韵 陈文蔚 宋 笔端老木千岁心,一见洗我尘土襟。坐久令人忘愠喜,古今碧涧落寒冰。乍浓乍淡阴复晴,晦明变化天所成。相画之法如相士,骨奇肉瘦神必清。烟淡云疏天幂幂,顷刻风雷暗尘壁。画工羞看手如神,十日一水五日石。 拼音 bǐ duān lǎo mù qiān suì xīn,yī jiàn xǐ wǒ chén tǔ jīn。zuò jiǔ lìng rén wàng yùn xǐ,gǔ jīn bì jiàn luò hán bīng。zhà nóng zhà dàn yīn fù qíng,huì míng biàn huà tiān suǒ chéng。xiāng huà zhī fǎ rú xiāng shì,gǔ qí ròu shòu shén bì qīng。yān dàn yún shū tiān mì mì,qǐng kè fēng léi àn chén bì。huà gōng xiū kàn shǒu rú shén,shí rì yī shuǐ wǔ rì shí。 作者介绍 陈 陈文蔚 宋 · 1154年 - 1239年 宋信州上饶人,字才卿,号克斋。朱熹门人。尝举进士。讲读铅山,其学以求诚为本,以躬行实践为事。理宗端平初,都省言其所作《尚书类编》有益治道,诏补迪功郎。有《克斋集》。 查看全部作品 →