寄题吴子似所居二首读书亭

古人不可见,千卷留遗编。

要非纸上语,至理实参前。

列圣精微心,舍此将何传。

根本会于一,枝叶数万千。

博文可约礼,掘井志得泉。

兹乃读书旨,涵泳当忘年。

勿以急迫求,留神尝静专。

亦勿事悠悠,岁月空推迁。

久而竟纯熟,脱落不知然。

众理斯旁通,如海会百川。

又如庖丁刀,体解牛无全。

超然得我心,枘凿非方圆。

书在言语后,用起言语先。

唐人资缀缉,汉儒拘训笺。

记诵日益博,畴知心鉴昏。

祗足骋驰骛,与道实天渊。

瑱山名亭意,难与世人言。

方将屏俗虑,日夕亲圣贤。

见闻岂足道,孰是入德门。

隐几无别事,真趣在穷研。

一旦忽冰释,花柳春无边。

此时案上书,始可付蹄筌。

拼音

gǔ rén bù kě jiàn,qiān juǎn liú yí biān。

yào fēi zhǐ shàng yǔ,zhì lǐ shí cān qián。

liè shèng jīng wēi xīn,shě cǐ jiāng hé chuán。

gēn běn huì yú yī,zhī yè shù wàn qiān。

bó wén kě yuē lǐ,jué jǐng zhì dé quán。

zī nǎi dú shū zhǐ,hán yǒng dāng wàng nián。

wù yǐ jí pò qiú,liú shén cháng jìng zhuān。

yì wù shì yōu yōu,suì yuè kōng tuī qiān。

jiǔ ér jìng chún shú,tuō luò bù zhī rán。

zhòng lǐ sī páng tōng,rú hǎi huì bǎi chuān。

yòu rú páo dīng dāo,tǐ jiě niú wú quán。

chāo rán dé wǒ xīn,ruì záo fēi fāng yuán。

shū zài yán yǔ hòu,yòng qǐ yán yǔ xiān。

táng rén zī zhuì jī,hàn rú jū xùn jiān。

jì sòng rì yì bó,chóu zhī xīn jiàn hūn。

zhī zú chěng chí wù,yǔ dào shí tiān yuān。

zhèn shān míng tíng yì,nán yǔ shì rén yán。

fāng jiāng píng sú lǜ,rì xī qīn shèng xián。

jiàn wén qǐ zú dào,shú shì rù dé mén。

yǐn jǐ wú bié shì,zhēn qù zài qióng yán。

yī dàn hū bīng shì,huā liǔ chūn wú biān。

cǐ shí àn shàng shū,shǐ kě fù tí quán。

作者介绍

陈文蔚

宋 · 1154年 - 1239年

宋信州上饶人,字才卿,号克斋。朱熹门人。尝举进士。讲读铅山,其学以求诚为本,以躬行实践为事。理宗端平初,都省言其所作《尚书类编》有益治道,诏补迪功郎。有《克斋集》。

查看全部作品 →