少林感旧篇因示镇性禅子兼忆宗书上人

苍苍列峰峦,郁郁挺松柏。

少林当形胜,登攀几词客。

中有惠远流,旧识非凡格。

谓我犹疏旷,一讶头全白。

澹交偶尔忘,相对复畴昔。

人生若沙鸟,飞去不言迹。

因之忆汝祖,谈禅坐深夕。

山精出阴崖,天花没乱石。

两神有时会,冥漠自无隔。

重来失暄景,岁寒太萧索。

雨雪命巾车,相望洛城陌。

拼音

cāng cāng liè fēng luán,yù yù tǐng sōng bǎi。

shǎo lín dāng xíng shèng,dēng pān jǐ cí kè。

zhōng yǒu huì yuǎn liú,jiù shí fēi fán gé。

wèi wǒ yóu shū kuàng,yī yà tóu quán bái。

dàn jiāo ǒu ěr wàng,xiāng duì fù chóu xī。

rén shēng ruò shā niǎo,fēi qù bù yán jì。

yīn zhī yì rǔ zǔ,tán chán zuò shēn xī。

shān jīng chū yīn yá,tiān huā méi luàn shí。

liǎng shén yǒu shí huì,míng mò zì wú gé。

zhòng lái shī xuān jǐng,suì hán tài xiāo suǒ。

yǔ xuě mìng jīn chē,xiāng wàng luò chéng mò。

作者介绍

谢榛

明 · 1495年 - 1575年

明山东临清人,字茂秦,自号四溟山人,又号脱屣山人。一目失明。刻意为歌诗,有声于时。嘉靖间至京师,与李攀龙、王世贞等结诗社,榛以布衣为之长,称五子。旋以论文与攀龙交恶,遂削其名于七子、五子之列。而秦晋诸王争延致之,河南北皆称谢先生,有《四溟集》。

查看全部作品 →