野父杂感

结庐不临车马道,交游须待商山老。

泉冲涧石声自清,霜染江枫色更好。

暗响泠泠常满耳,一朝野望净于扫。

驯雀下阶相对闲,钩帘独坐披素抱。

儿借佛书越松岭,归来短衣沾雪冷。

老禅为说梅初花,纸窗幽寂横瘦影。

杖藜不到诸天遥,卧听清钟彻凡境。

拼音

jié lú bù lín chē mǎ dào,jiāo yóu xū dài shāng shān lǎo。

quán chōng jiàn shí shēng zì qīng,shuāng rǎn jiāng fēng sè gèng hǎo。

àn xiǎng líng líng cháng mǎn ěr,yī cháo yě wàng jìng yú sǎo。

xùn què xià jiē xiāng duì xián,gōu lián dú zuò pī sù bào。

ér jiè fú shū yuè sōng lǐng,guī lái duǎn yī zhān xuě lěng。

lǎo chán wèi shuō méi chū huā,zhǐ chuāng yōu jì héng shòu yǐng。

zhàng lí bù dào zhū tiān yáo,wò tīng qīng zhōng chè fán jìng。

作者介绍

谢榛

明 · 1495年 - 1575年

明山东临清人,字茂秦,自号四溟山人,又号脱屣山人。一目失明。刻意为歌诗,有声于时。嘉靖间至京师,与李攀龙、王世贞等结诗社,榛以布衣为之长,称五子。旋以论文与攀龙交恶,遂削其名于七子、五子之列。而秦晋诸王争延致之,河南北皆称谢先生,有《四溟集》。

查看全部作品 →