和路朝奉退居

彼美东南隽,尧时作外臣。

有何归去物,全得老来身。

一节都无变,平生总是真。

勇于罗守退,甘似庾郎贫。

士望今谁耦,儒林旧绝伦。

其心醇是本,以德厚为珍。

避盗抽园笋,容奴取库银。

时情付流水,外物尽浮云。

久矣谋闲坐,谁乎愿要津。

书藏万卷好,诗换一筒新。

聚道为家法,分粮恤外姻。

清风还楚部,馀惠在江民。

藉草宜兰佩,穿松称鹿巾。

鲙材须活鲤,羹剂要香莼。

日暖花村路,风温荇浦春。

耽吟白居士,沉醉李仙人。

骥凤鸣来久,驹雏教已驯。

义终光国史,名自压朝绅。

顾我愚而陋,烦公爱以仁。

深恩无报处,北望正劳神。

拼音

bǐ měi dōng nán juàn,yáo shí zuò wài chén。

yǒu hé guī qù wù,quán dé lǎo lái shēn。

yī jié dōu wú biàn,píng shēng zǒng shì zhēn。

yǒng yú luó shǒu tuì,gān shì yǔ láng pín。

shì wàng jīn shuí ǒu,rú lín jiù jué lún。

qí xīn chún shì běn,yǐ dé hòu wèi zhēn。

bì dào chōu yuán sǔn,róng nú qǔ kù yín。

shí qíng fù liú shuǐ,wài wù jǐn fú yún。

jiǔ yǐ móu xián zuò,shuí hū yuàn yào jīn。

shū cáng wàn juǎn hǎo,shī huàn yī tǒng xīn。

jù dào wèi jiā fǎ,fēn liáng xù wài yīn。

qīng fēng hái chǔ bù,yú huì zài jiāng mín。

jí cǎo yí lán pèi,chuān sōng chēng lù jīn。

kuài cái xū huó lǐ,gēng jì yào xiāng chún。

rì nuǎn huā cūn lù,fēng wēn xìng pǔ chūn。

dān yín bái jū shì,chén zuì lǐ xiān rén。

jì fèng míng lái jiǔ,jū chú jiào yǐ xùn。

yì zhōng guāng guó shǐ,míng zì yā cháo shēn。

gù wǒ yú ér lòu,fán gōng ài yǐ rén。

shēn ēn wú bào chù,běi wàng zhèng láo shén。

作者介绍

徐积

宋 · 1028年 - 1103年

宋楚州山阳人,字仲车。性至孝。初从胡瑗学。英宗治平四年进士。中年耳聋,屏处穷里,而知四方事。自少及老,日作一诗。乡人有争讼,多就取决。哲宗元祐初荐仕楚州教授,训诸生以君子之道,闻者敛衽敬听。转和州防御推官,改宣德郎,监中岳庙。徽宗政和六年赐谥节孝处士。有《节孝语录》、《节孝集》。

查看全部作品 →