李阳冰篆

书之有古篆,文之有六经。秦汉而下浸以徙,隶学基路生重扃。

其闲述者亦世出,牛蹄之水才一泓。先生之志在复古,胸中直气何森森。

独乘骐骥追大朴,执缚浮锐攘欃枪。手中一笔千万变,天风号令驱雷霆。

蛇蟠蠖屈体既具,鹗立虎视势乃成。刚柔伸屈有常势,天地之道阳与阴。

杰然出者其势耸,岳仞五千磨太清。盘然屈者非一屈,黄河九折来沧溟。

庞然一画势自若,老将坚卧中军营。至于一点亦有象,地丘人目天之星。

先生大体贵淳古,轻轻重重齐权衡。周家太师负黼扆,高冠大旆朝王庭。

唐虞二帝正揖让,皋夔稷契环两楹。圣人作乐有大本,剔抉淫卫完古音。

大匠作室以规矩,悉去臲?除斜撑。专车骨节世不朽,今乃一纵而一横。

巨灵以手遏大难,印入山骨磨不平。雄恢严毅不可犯,手中常握十万兵。

信乎创字自有说,宜必象形而象声。天地之大有万象,万象不能遁其情。

呜呼篆法乃如此,大哉刚健纯粹精。走兽之类为麒麟,飞鸟之类为鹪鹏。

蹊径之类为大路,垣墙之类为坚城。以德论之为圣人,以法论之为朝廷。

傍睨众字乃可笑,太山之重鸿毛轻。亡国之主好逸豫,儿女子辈多骄淫。

圣人之后惟孟子,古篆之后唯阳冰。金浑玉璞天下宝,嗟乎世俗多聋盲。

欲行古道世辄笑,欲言古学世辄惊。志之所之在一赋,斗筲之器徒易盈。

雕虫篆刻满天下,不矜实行矜虚名。六经尘土塞高阁,圣人之道成坎坑。

况乎古篆固可弃,胡为独好于先生。

拼音

shū zhī yǒu gǔ zhuàn,wén zhī yǒu liù jīng。qín hàn ér xià jìn yǐ xǐ,lì xué jī lù shēng zhòng jiōng。

qí xián shù zhě yì shì chū,niú tí zhī shuǐ cái yī hóng。xiān shēng zhī zhì zài fù gǔ,xiōng zhōng zhí qì hé sēn sēn。

dú chéng qí jì zhuī dà pǔ,zhí fù fú ruì rǎng chán qiāng。shǒu zhōng yī bǐ qiān wàn biàn,tiān fēng hào lìng qū léi tíng。

shé pán huò qū tǐ jì jù,è lì hǔ shì shì nǎi chéng。gāng róu shēn qū yǒu cháng shì,tiān dì zhī dào yáng yǔ yīn。

jié rán chū zhě qí shì sǒng,yuè rèn wǔ qiān mó tài qīng。pán rán qū zhě fēi yī qū,huáng hé jiǔ zhé lái cāng míng。

páng rán yī huà shì zì ruò,lǎo jiāng jiān wò zhōng jūn yíng。zhì yú yī diǎn yì yǒu xiàng,dì qiū rén mù tiān zhī xīng。

xiān shēng dà tǐ guì chún gǔ,qīng qīng zhòng zhòng qí quán héng。zhōu jiā tài shī fù fǔ yǐ,gāo guān dà pèi cháo wáng tíng。

táng yú èr dì zhèng yī ràng,gāo kuí jì qì huán liǎng yíng。shèng rén zuò lè yǒu dà běn,tī jué yín wèi wán gǔ yīn。

dà jiàng zuò shì yǐ guī jǔ,xī qù niè chú xié chēng。zhuān chē gǔ jié shì bù xiǔ,jīn nǎi yī zòng ér yī héng。

jù líng yǐ shǒu è dà nán,yìn rù shān gǔ mó bù píng。xióng huī yán yì bù kě fàn,shǒu zhōng cháng wò shí wàn bīng。

xìn hū chuàng zì zì yǒu shuō,yí bì xiàng xíng ér xiàng shēng。tiān dì zhī dà yǒu wàn xiàng,wàn xiàng bù néng dùn qí qíng。

wū hū zhuàn fǎ nǎi rú cǐ,dà zāi gāng jiàn chún cuì jīng。zǒu shòu zhī lèi wèi qí lín,fēi niǎo zhī lèi wèi jiāo péng。

qī jìng zhī lèi wèi dà lù,yuán qiáng zhī lèi wèi jiān chéng。yǐ dé lùn zhī wèi shèng rén,yǐ fǎ lùn zhī wèi cháo tíng。

bàng nì zhòng zì nǎi kě xiào,tài shān zhī zhòng hóng máo qīng。wáng guó zhī zhǔ hǎo yì yù,ér nǚ zi bèi duō jiāo yín。

shèng rén zhī hòu wéi mèng zi,gǔ zhuàn zhī hòu wéi yáng bīng。jīn hún yù pú tiān xià bǎo,jiē hū shì sú duō lóng máng。

yù xíng gǔ dào shì zhé xiào,yù yán gǔ xué shì zhé jīng。zhì zhī suǒ zhī zài yī fù,dòu shāo zhī qì tú yì yíng。

diāo chóng zhuàn kè mǎn tiān xià,bù jīn shí xíng jīn xū míng。liù jīng chén tǔ sāi gāo gé,shèng rén zhī dào chéng kǎn kēng。

kuàng hū gǔ zhuàn gù kě qì,hú wèi dú hǎo yú xiān shēng。

作者介绍

徐积

宋 · 1028年 - 1103年

宋楚州山阳人,字仲车。性至孝。初从胡瑗学。英宗治平四年进士。中年耳聋,屏处穷里,而知四方事。自少及老,日作一诗。乡人有争讼,多就取决。哲宗元祐初荐仕楚州教授,训诸生以君子之道,闻者敛衽敬听。转和州防御推官,改宣德郎,监中岳庙。徽宗政和六年赐谥节孝处士。有《节孝语录》、《节孝集》。

查看全部作品 →