读雪窦禅师祖英集

曹溪一水分千派,照古澄今无滞碍。

近来学者不穷源,妄指蹄洼为大海。

雪窦老师达真趣,大震雷音椎法鼓。

狮王哮吼出窟来,百兽千邪皆恐惧。

或歌诗,或语句,丁宁指引迷人路。

言辞磊落义高深,击玉敲金响千古。

争奈迷人逐境留,却将言相寻名数。

真如实相本无言,无下无高无有边。

非色非空非二体,十方尘刹一轮圆。

正定何曾分语默,取不得兮舍不得。

但于诸相不留心,即是如来真轨则。

为除妄相将真对,妄若不生真亦晦。

能知真妄两俱非,方得真心无挂碍。

无挂碍兮能自在,一悟顿消穷劫罪。

不施功力证菩提,从此永离生死海。

吾师近而言语畅,留在世间为榜样。

昨宵被我唤将来,把鼻孔穿放杖上。

问他第一义如何,却道有言皆是谤。

拼音

cáo xī yī shuǐ fēn qiān pài,zhào gǔ chéng jīn wú zhì ài。

jìn lái xué zhě bù qióng yuán,wàng zhǐ tí wā wèi dà hǎi。

xuě dòu lǎo shī dá zhēn qù,dà zhèn léi yīn chuí fǎ gǔ。

shī wáng xiāo hǒu chū kū lái,bǎi shòu qiān xié jiē kǒng jù。

huò gē shī,huò yǔ jù,dīng níng zhǐ yǐn mí rén lù。

yán cí lěi luò yì gāo shēn,jī yù qiāo jīn xiǎng qiān gǔ。

zhēng nài mí rén zhú jìng liú,què jiāng yán xiāng xún míng shù。

zhēn rú shí xiāng běn wú yán,wú xià wú gāo wú yǒu biān。

fēi sè fēi kōng fēi èr tǐ,shí fāng chén shā yī lún yuán。

zhèng dìng hé céng fēn yǔ mò,qǔ bù dé xī shě bù dé。

dàn yú zhū xiāng bù liú xīn,jí shì rú lái zhēn guǐ zé。

wèi chú wàng xiāng jiāng zhēn duì,wàng ruò bù shēng zhēn yì huì。

néng zhī zhēn wàng liǎng jù fēi,fāng dé zhēn xīn wú guà ài。

wú guà ài xī néng zì zài,yī wù dùn xiāo qióng jié zuì。

bù shī gōng lì zhèng pú tí,cóng cǐ yǒng lí shēng sǐ hǎi。

wú shī jìn ér yán yǔ chàng,liú zài shì jiān wèi bǎng yàng。

zuó xiāo bèi wǒ huàn jiāng lái,bǎ bí kǒng chuān fàng zhàng shàng。

wèn tā dì yī yì rú hé,què dào yǒu yán jiē shì bàng。

作者介绍

张伯端

宋 · ? - ?

宋台州天台人,一名用成,字平叔,号紫阳。相传神宗熙宁中游蜀,遇异人传授丹法。尝著《悟真篇》,授河东马处厚。元丰中卒,年九十九。

查看全部作品 →