游南汰寺

南汰舟楫远,北城阡陌长。

莲界划然开,珍木荫宽凉。

暝投上方宿,蝙蝠绕屋梁。

天风激远林,秋气生寒螀。

唤起曲肱梦,佛寺宣道场。

像设俨古殿,四角金琅珰。

夙闻阿罗汉,光怪发清扬。

有相乃虚妄,此妙不易量。

胜概令弟俱,茗碗对胡床。

商略终宇宙,已矣言可忘。

拼音

nán tài zhōu jí yuǎn,běi chéng qiān mò zhǎng。

lián jiè huà rán kāi,zhēn mù yīn kuān liáng。

míng tóu shàng fāng sù,biān fú rào wū liáng。

tiān fēng jī yuǎn lín,qiū qì shēng hán jiāng。

huàn qǐ qū gōng mèng,fú sì xuān dào chǎng。

xiàng shè yǎn gǔ diàn,sì jiǎo jīn láng dāng。

sù wén ā luó hàn,guāng guài fā qīng yáng。

yǒu xiāng nǎi xū wàng,cǐ miào bù yì liàng。

shèng gài lìng dì jù,míng wǎn duì hú chuáng。

shāng lüè zhōng yǔ zhòu,yǐ yǐ yán kě wàng。

作者介绍

洪朋

宋 · ? - ?

宋洪州南昌人,字龟父。黄庭坚甥。两举进士不第,终身布衣。工诗,庭坚称其笔力扛鼎,与弟洪刍、洪炎、洪羽俱有才名,号四洪。年仅三十八而卒。有《洪龟父集》。

查看全部作品 →