山中

解缨聊复濯沧浪,晞发松阴藓石床。

有味是贫琳馆俸,无功于懒玉函方。

自参老子鼻端白,未羡诸公腰下黄。

蔗境渐佳惟习静,笔床茶灶并荒唐。

拼音

jiě yīng liáo fù zhuó cāng làng,xī fā sōng yīn xiǎn shí chuáng。

yǒu wèi shì pín lín guǎn fèng,wú gōng yú lǎn yù hán fāng。

zì cān lǎo zi bí duān bái,wèi xiàn zhū gōng yāo xià huáng。

zhè jìng jiàn jiā wéi xí jìng,bǐ chuáng chá zào bìng huāng táng。

作者介绍

方岳

宋 · 1199年 - 1262年

南宋诗人、词人,字巨山,号秋崖。祁门(今属安徽)人。绍定五年(公元1232年)进士,授淮东安抚司官。淳中,以工部郎官充任赵葵淮南幕中参议官。后调知南康军。后因触犯湖广总领贾似道,被移治邵武军。后知袁州,因得罪权贵丁大全,被弹劾罢官。后复被起用知抚州,又因与贾似道的旧嫌而取消任命。

查看全部作品 →