急雨

秋云犹作夏峰奇,急雨衔山过水湄。

长浦斜阳从望失,夹堤流电向襟麾。

丹林绿霭初回互,碧野澄川忽骤驰。

此际孤篷依落叶,萧萧一任晚风吹。

拼音

qiū yún yóu zuò xià fēng qí,jí yǔ xián shān guò shuǐ méi。

zhǎng pǔ xié yáng cóng wàng shī,jiā dī liú diàn xiàng jīn huī。

dān lín lǜ ǎi chū huí hù,bì yě chéng chuān hū zhòu chí。

cǐ jì gū péng yī luò yè,xiāo xiāo yī rèn wǎn fēng chuī。

作者介绍

郭之奇

明 · ? - ?

明广东揭阳人,字仲常。崇祯元年进士。累迁至詹事府詹事。后隐居南交山中,结茅屋数椽,著述其中。有《稽古篇》一百卷。

查看全部作品 →