中秋夜泊界亭村雨望

秋中孤缆一流湾,明月相愁闭远山。

落木疏枝云黯淡,芳汀细草雨潺湲。

独怜团扇因寒置,忽忆浮槎自海还。

何事蟾光终畏客,却教萤火熠离颜。

拼音

qiū zhōng gū lǎn yī liú wān,míng yuè xiāng chóu bì yuǎn shān。

luò mù shū zhī yún àn dàn,fāng tīng xì cǎo yǔ chán yuán。

dú lián tuán shàn yīn hán zhì,hū yì fú chá zì hǎi hái。

hé shì chán guāng zhōng wèi kè,què jiào yíng huǒ yì lí yán。

作者介绍

郭之奇

明 · ? - ?

明广东揭阳人,字仲常。崇祯元年进士。累迁至詹事府詹事。后隐居南交山中,结茅屋数椽,著述其中。有《稽古篇》一百卷。

查看全部作品 →