三次韵答惠兰亭纸翠毫笔

半生书痴虫蠹木,不管瓶无旧储粟。

青灯竹屋雪村寒,声鸣益悲梦难续。

晚菘早韭有书味,诗腹冰清鄙粱肉。

迩来毛颖会稽楮,乃欺余贫共羞缩。

夜深磨墨诉石平,五色荣光随下烛。

窗间错落惊暴富,每见儿曹辄相祝。

奇笺勿污寒具油,玩弄其毋当肴蔌。

觚棱古瓦亦欢喜,春浪生池含雪瀑。

霜毫世辈何多耶,向者心期一夔足。

吾生但识鼠须健,未省禽鱼堪汗牍。

重绨十袭不敢吮,谁作猗那颂于穆。

最怜长安骄騃儿,翠毫入手春山蹙。

平时作叶供媚妩,拔羽诗书岂吾恧。

何知梳洗晓鬟绿,解出文章排五鹿。

策勋翰墨玉床籍,未羡香车驾金犊。

如闻六宫今弋绨,钗梁不饰黄花菊。

细钿高朵花为笔,创巧宁知谁缚束。

吁嗟文采信为累,莫拯多生羽毛秃。

拼音

bàn shēng shū chī chóng dù mù,bù guǎn píng wú jiù chǔ sù。

qīng dēng zhú wū xuě cūn hán,shēng míng yì bēi mèng nán xù。

wǎn sōng zǎo jiǔ yǒu shū wèi,shī fù bīng qīng bǐ liáng ròu。

ěr lái máo yǐng huì jī chǔ,nǎi qī yú pín gòng xiū suō。

yè shēn mó mò sù shí píng,wǔ sè róng guāng suí xià zhú。

chuāng jiān cuò luò jīng bào fù,měi jiàn ér cáo zhé xiāng zhù。

qí jiān wù wū hán jù yóu,wán nòng qí wú dāng yáo sù。

gū léng gǔ wǎ yì huān xǐ,chūn làng shēng chí hán xuě pù。

shuāng háo shì bèi hé duō yé,xiàng zhě xīn qī yī kuí zú。

wú shēng dàn shí shǔ xū jiàn,wèi shěng qín yú kān hàn dú。

zhòng tí shí xí bù gǎn shǔn,shuí zuò yī nà sòng yú mù。

zuì lián zhǎng ān jiāo ái ér,cuì háo rù shǒu chūn shān cù。

píng shí zuò yè gōng mèi wǔ,bá yǔ shī shū qǐ wú nǜ。

hé zhī shū xǐ xiǎo huán lǜ,jiě chū wén zhāng pái wǔ lù。

cè xūn hàn mò yù chuáng jí,wèi xiàn xiāng chē jià jīn dú。

rú wén liù gōng jīn yì tí,chāi liáng bù shì huáng huā jú。

xì diàn gāo duǒ huā wèi bǐ,chuàng qiǎo níng zhī shuí fù shù。

xū jiē wén cǎi xìn wèi lèi,mò zhěng duō shēng yǔ máo tū。

作者介绍

方岳

宋 · 1199年 - 1262年

南宋诗人、词人,字巨山,号秋崖。祁门(今属安徽)人。绍定五年(公元1232年)进士,授淮东安抚司官。淳中,以工部郎官充任赵葵淮南幕中参议官。后调知南康军。后因触犯湖广总领贾似道,被移治邵武军。后知袁州,因得罪权贵丁大全,被弹劾罢官。后复被起用知抚州,又因与贾似道的旧嫌而取消任命。

查看全部作品 →