上竺寺记赞

白衣仙人无住著,补陀落伽渺云海。为大导师安乐国,歙然遍应河沙刹。

世界热恼或有闻,曾不旋踵垂覆护。众生心念非一种,皇皇不足尝有求。

如饥须食渴须水,顾亦何从满其愿。我观圣心等大虚,其视万物犹一物,细视一物如一身。

是身四大犹不有,万物何能作留碍。殊功妙用济十方,欲求功用不可得。

群生梦幻可两忘,尔固无馀我无欠。尝观瑞像见宝光,如净明珠时白赤。

琉璃琥珀杂苍玉,荧煌璀璨照眉宇。山顶或见初日升,匹素曳空烟缥缈。

凡人颠倒作思惟,须臾变灭无复初。非空非色非有馀,菩萨应身亦如是。

堂堂秘殿表东南,山君海王尽回向。观音智功不思议,佛子当作何等观。

拼音

bái yī xiān rén wú zhù zhù,bǔ tuó luò gā miǎo yún hǎi。wèi dà dǎo shī ān lè guó,shè rán biàn yīng hé shā shā。

shì jiè rè nǎo huò yǒu wén,céng bù xuán zhǒng chuí fù hù。zhòng shēng xīn niàn fēi yī zhǒng,huáng huáng bù zú cháng yǒu qiú。

rú jī xū shí kě xū shuǐ,gù yì hé cóng mǎn qí yuàn。wǒ guān shèng xīn děng dà xū,qí shì wàn wù yóu yī wù,xì shì yī wù rú yī shēn。

shì shēn sì dà yóu bù yǒu,wàn wù hé néng zuò liú ài。shū gōng miào yòng jì shí fāng,yù qiú gōng yòng bù kě dé。

qún shēng mèng huàn kě liǎng wàng,ěr gù wú yú wǒ wú qiàn。cháng guān ruì xiàng jiàn bǎo guāng,rú jìng míng zhū shí bái chì。

liú lí hǔ pò zá cāng yù,yíng huáng cuǐ càn zhào méi yǔ。shān dǐng huò jiàn chū rì shēng,pǐ sù yè kōng yān piāo miǎo。

fán rén diān dào zuò sī wéi,xū yú biàn miè wú fù chū。fēi kōng fēi sè fēi yǒu yú,pú sà yīng shēn yì rú shì。

táng táng mì diàn biǎo dōng nán,shān jūn hǎi wáng jǐn huí xiàng。guān yīn zhì gōng bù sī yì,fú zi dāng zuò hé děng guān。

作者介绍

陈轩

宋 · ? - ?

宋建州建阳人,字元舆。仁宗嘉祐八年进士。神宗元丰六年知汀州,政尚清简。哲宗元祐中累迁中书舍人,上言请复旧制,逢诸道帅守、使者辞见之日,召对便殿,以周知利害,观阅人才。馆高丽使,苏轼劾其失体,出知庐州。徽宗立,为兵部侍郎兼侍读,每劝帝以治贵清净。加龙图阁直学士,知杭、福等州。卒年八十四。有《纶阁编》、《荣名集》、《临汀集》。

查看全部作品 →