识时梅歌

寇至人远避,寇退人复归。归来寻旧址,草芜迷荒基。

哀哉住傍梅,清梦常相依。可怜岁寒心,能识存亡机。

不欲染尘垢,先枯避时虞。方今向太平,枯干生新枝。

主人修废坠,古梅仍春辉。俗态分荣瘁,梅心无改移。

如我耐寒友,头白不相违。梅花自奇绝,世事与古别。

花下独徘徊,似听梅花说。不愿傍官驿,驿外尘飞多马迹。

几番驿使自南来,南枝折尽花狼藉。不愿在深宫,蛾眉人去寿阳空。

缤纷檐下花飞片,不上宫妆入草丛。不愿在西湖,旧时逋仙迹已芜。

可惜暗香疏影处,迩来都是给樵苏。不愿近东阁,无人更管花开落。

黄昏风雨锁朱门,和羹人伴归沙漠。但愿开向千岩窟,饕虐冯陵任风雪。

花香只绕处士庐,花飞不点征人骨。吟翁索笑痴更痴,谁似梅花能识时。

始终不渝含酸味,去就长存调鼎资。广平铁石笔何在,生死与我深相知。

拼音

kòu zhì rén yuǎn bì,kòu tuì rén fù guī。guī lái xún jiù zhǐ,cǎo wú mí huāng jī。

āi zāi zhù bàng méi,qīng mèng cháng xiāng yī。kě lián suì hán xīn,néng shí cún wáng jī。

bù yù rǎn chén gòu,xiān kū bì shí yú。fāng jīn xiàng tài píng,kū gàn shēng xīn zhī。

zhǔ rén xiū fèi zhuì,gǔ méi réng chūn huī。sú tài fēn róng cuì,méi xīn wú gǎi yí。

rú wǒ nài hán yǒu,tóu bái bù xiāng wéi。méi huā zì qí jué,shì shì yǔ gǔ bié。

huā xià dú pái huái,shì tīng méi huā shuō。bù yuàn bàng guān yì,yì wài chén fēi duō mǎ jì。

jǐ fān yì shǐ zì nán lái,nán zhī zhé jǐn huā láng jí。bù yuàn zài shēn gōng,é méi rén qù shòu yáng kōng。

bīn fēn yán xià huā fēi piàn,bù shàng gōng zhuāng rù cǎo cóng。bù yuàn zài xī hú,jiù shí bū xiān jì yǐ wú。

kě xī àn xiāng shū yǐng chù,ěr lái dōu shì gěi qiáo sū。bù yuàn jìn dōng gé,wú rén gèng guǎn huā kāi luò。

huáng hūn fēng yǔ suǒ zhū mén,hé gēng rén bàn guī shā mò。dàn yuàn kāi xiàng qiān yán kū,tāo nüè féng líng rèn fēng xuě。

huā xiāng zhǐ rào chù shì lú,huā fēi bù diǎn zhēng rén gǔ。yín wēng suǒ xiào chī gèng chī,shuí shì méi huā néng shí shí。

shǐ zhōng bù yú hán suān wèi,qù jiù zhǎng cún diào dǐng zī。guǎng píng tiě shí bǐ hé zài,shēng sǐ yǔ wǒ shēn xiāng zhī。

作者介绍

谢琎

宋 · ? - ?

宋徽州祁门人,字公玉。尝从朱熹学,言行淳正,为时名儒。理宗宝庆二年由特奏名授迪功郎,为龚州助教。有语录、日录。

查看全部作品 →