次韵莘老

妙龄随计日,绀发度关年。

较艺先豪俊,飞声动眇绵。

秘书窥甲乙,密室诣温宣。

已叶半千运,仍亲五尺天。

御香春晚炷,宫蜡夜深燃。

汉殿螭头笔,岐藩幕下莲。

孔鸾人共贵,兰蕙世皆怜。

附尾方瞠若,提刀独砉然。

皂囊封细札,青简续遗编。

璧府深难造,龙媒隽莫先。

大农参奏计,宗伯与兴贤。

玉铉行真即,金瓯忽浪传。

两轮苕上驾,百仗剡中牵。

荏苒冯唐老,淹回贾傅还。

星霜俄九换,金竹遽三迁。

鼓吹吴云外,旌幡楚水壖。

经纶殊未倦,忧患复相连。

恶草空摇毒,群蜗谩污涎。

松筠终不易,雨露竟无偏。

憔悴千株橘,荒凉二顷田。

几书借船帖,屡广绝交篇。

禅誉推庞蕴,亲评主闵骞。

懒因闲处极,乐向静中全。

岁月黄尘里,莺花白发前。

冰台清照底,玉海湛无边。

身世尤飞隼,功名眇蜕蝉。

蕉心难固待,楮叶谩劳镌。

伫续清都梦,还随浊世缘。

泉虬淹已久,风翮去应便。

预想朝元处,簪裾立万仙。

拼音

miào líng suí jì rì,gàn fā dù guān nián。

jiào yì xiān háo jùn,fēi shēng dòng miǎo mián。

mì shū kuī jiǎ yǐ,mì shì yì wēn xuān。

yǐ yè bàn qiān yùn,réng qīn wǔ chǐ tiān。

yù xiāng chūn wǎn zhù,gōng là yè shēn rán。

hàn diàn chī tóu bǐ,qí fān mù xià lián。

kǒng luán rén gòng guì,lán huì shì jiē lián。

fù wěi fāng chēng ruò,tí dāo dú huò rán。

zào náng fēng xì zhá,qīng jiǎn xù yí biān。

bì fǔ shēn nán zào,lóng méi juàn mò xiān。

dà nóng cān zòu jì,zōng bó yǔ xīng xián。

yù xuàn xíng zhēn jí,jīn ōu hū làng chuán。

liǎng lún sháo shàng jià,bǎi zhàng shàn zhōng qiān。

rěn rǎn féng táng lǎo,yān huí jiǎ fù hái。

xīng shuāng é jiǔ huàn,jīn zhú jù sān qiān。

gǔ chuī wú yún wài,jīng fān chǔ shuǐ ruán。

jīng lún shū wèi juàn,yōu huàn fù xiāng lián。

è cǎo kōng yáo dú,qún wō mán wū xián。

sōng yún zhōng bù yì,yǔ lù jìng wú piān。

qiáo cuì qiān zhū jú,huāng liáng èr qǐng tián。

jǐ shū jiè chuán tiē,lǚ guǎng jué jiāo piān。

chán yù tuī páng yùn,qīn píng zhǔ mǐn qiān。

lǎn yīn xián chù jí,lè xiàng jìng zhōng quán。

suì yuè huáng chén lǐ,yīng huā bái fā qián。

bīng tái qīng zhào dǐ,yù hǎi zhàn wú biān。

shēn shì yóu fēi sǔn,gōng míng miǎo tuì chán。

jiāo xīn nán gù dài,chǔ yè mán láo juān。

zhù xù qīng dōu mèng,hái suí zhuó shì yuán。

quán qiú yān yǐ jiǔ,fēng hé qù yīng biàn。

yù xiǎng cháo yuán chù,zān jū lì wàn xiān。

作者介绍

秦观

宋 · 1049年 - 1100年

秦观,字少游、太虚,号淮海居士,扬州高邮(今属江苏)人。北宋词人,“苏门四学士”之一。宋神宗元丰八年(公元1085年)进士,官至秘书省正,国史院编修官。新党执政时被排挤,北宋绍圣初年,秦观被贬为杭州通判,再贬监处州(浙江丽水)酒税,又远徙郴州(湖南郴县),编管横州,又徙雷州。宋徽宗元符三年(公元1100年)放还,卒于藤州(今广西藤县)。秦观词多写男女爱情和身世感伤,风格轻婉秀丽,受欧阳修、柳永影响,是婉约词的代表作家之一,《宋史》评为“文丽而思深”;敖陶孙《诗评》说:“秦少游如时女游春,终伤婉弱。”秦观亦有诗才,但被自己的词名所掩,另一方面同时代的诗人苏轼、黄庭坚、陈师道的表现更突出,以至于“诗名殊不藉藉”。秦观与张耒、晁补之、黄庭坚并称“苏门四学士”。

查看全部作品 →