和赵承之竹隐轩诗

莫将不赀身,玩此有限年。

心待三径足,何时赋归田。

陶令甑无粟,阮公不言钱。

可怜六尺躯,坐受众目怜。

我正犯此戒,隐忧浩无边。

幽怀只自知,搅佩悲芳荃。

闻君昔种竹,妙意诚超然。

欲伴岁寒老,此计将终焉。

郁郁环堵中,清风自招延。

林泉有馀乐,簪组未易牵。

早知文章累,不愿铭燕然。

一为世所羁,遂与昔志捐。

富贵岂不欲,孤高易隮颠。

翻然回吾驾,造物报尔天。

辛苦自缠缚,老蚕迷再眠。

邯郸一梦破,怀抱良蹁跹。

寄语山中友,信归在言前。

耘治秋水净,扫洒春风妍。

君言诚起余,肺腑不待镌。

强颜为升斗,情态等市廛。

投绂亦从此,过君请击鲜。

虽微鹿门隐,不愧竹林贤。

放怀绳墨外,俱作平地仙。

拼音

mò jiāng bù zī shēn,wán cǐ yǒu xiàn nián。

xīn dài sān jìng zú,hé shí fù guī tián。

táo lìng zèng wú sù,ruǎn gōng bù yán qián。

kě lián liù chǐ qū,zuò shòu zhòng mù lián。

wǒ zhèng fàn cǐ jiè,yǐn yōu hào wú biān。

yōu huái zhǐ zì zhī,jiǎo pèi bēi fāng quán。

wén jūn xī zhǒng zhú,miào yì chéng chāo rán。

yù bàn suì hán lǎo,cǐ jì jiāng zhōng yān。

yù yù huán dǔ zhōng,qīng fēng zì zhāo yán。

lín quán yǒu yú lè,zān zǔ wèi yì qiān。

zǎo zhī wén zhāng lèi,bù yuàn míng yàn rán。

yī wèi shì suǒ jī,suì yǔ xī zhì juān。

fù guì qǐ bù yù,gū gāo yì jī diān。

fān rán huí wú jià,zào wù bào ěr tiān。

xīn kǔ zì chán fù,lǎo cán mí zài mián。

hán dān yī mèng pò,huái bào liáng pián xiān。

jì yǔ shān zhōng yǒu,xìn guī zài yán qián。

yún zhì qiū shuǐ jìng,sǎo sǎ chūn fēng yán。

jūn yán chéng qǐ yú,fèi fǔ bù dài juān。

qiáng yán wèi shēng dòu,qíng tài děng shì chán。

tóu fú yì cóng cǐ,guò jūn qǐng jī xiān。

suī wēi lù mén yǐn,bù kuì zhú lín xián。

fàng huái shéng mò wài,jù zuò píng dì xiān。

作者介绍

苏过

宋 · 1072年 - 1124年

宋眉州眉山人,字叔党,号斜川居士。苏轼子。以荫任右承务郎。轼帅定武、谪岭南,唯过随行奉侍。徽宗建中靖国元年,轼卒,葬汝州郏城小峨眉山,遂家颍昌小斜川,因以为号。历监太原府税,知郾城县,晚年权通判中山府。能文,善书画,人称“小坡”。有《斜川集》。

查看全部作品 →