少林寺诗

禅老家风古少林,道场遗迹蔽烟岑。

山遮石脚斜阳早,云碍钟声出谷深。

只履度关天杳杳,九年面壁海沉沉。

欲知苗裔能传法,柏树犹明圣主心。

拼音

chán lǎo jiā fēng gǔ shǎo lín,dào chǎng yí jì bì yān cén。

shān zhē shí jiǎo xié yáng zǎo,yún ài zhōng shēng chū gǔ shēn。

zhǐ lǚ dù guān tiān yǎo yǎo,jiǔ nián miàn bì hǎi chén chén。

yù zhī miáo yì néng chuán fǎ,bǎi shù yóu míng shèng zhǔ xīn。

作者介绍

李廌

宋 · 1059年 - 1109年

宋华州人,一说阳翟人,字方叔,号济南。少孤贫,谒苏轼于黄州求教,轼称其文,与范祖禹荐于朝,不果。中年绝意仕进,定居颍昌。喜论古今治乱,哲宗元祐中上《忠谏书》、《忠厚论》、《兵鉴》于朝。有《济南集》、《德隅斋画品》等。

查看全部作品 →