习池诗

陈迹相推今古同,池边倚杖送归鸿。

童山尚接千岩秀,稚树犹传万壑风。

春意物情迷野兴,水光天影共青空。

雍门有泪应承睫,绕墓行吟吊习公。

拼音

chén jì xiāng tuī jīn gǔ tóng,chí biān yǐ zhàng sòng guī hóng。

tóng shān shàng jiē qiān yán xiù,zhì shù yóu chuán wàn hè fēng。

chūn yì wù qíng mí yě xīng,shuǐ guāng tiān yǐng gòng qīng kōng。

yōng mén yǒu lèi yīng chéng jié,rào mù xíng yín diào xí gōng。

作者介绍

李廌

宋 · 1059年 - 1109年

宋华州人,一说阳翟人,字方叔,号济南。少孤贫,谒苏轼于黄州求教,轼称其文,与范祖禹荐于朝,不果。中年绝意仕进,定居颍昌。喜论古今治乱,哲宗元祐中上《忠谏书》、《忠厚论》、《兵鉴》于朝。有《济南集》、《德隅斋画品》等。

查看全部作品 →