次韵东坡还自岭南

凭陵岁月固难堪,食檗多来味却甘。

时雨才闻遍中外,卧龙相继起东南。

天边鹤驾瞻仙袂,云里诗笺带海岚。

重见门生应不识,雪髯霜鬓两毵毵。

拼音

píng líng suì yuè gù nán kān,shí bò duō lái wèi què gān。

shí yǔ cái wén biàn zhōng wài,wò lóng xiāng jì qǐ dōng nán。

tiān biān hè jià zhān xiān mèi,yún lǐ shī jiān dài hǎi lán。

zhòng jiàn mén shēng yīng bù shí,xuě rán shuāng bìn liǎng sān sān。

作者介绍

李廌

宋 · 1059年 - 1109年

宋华州人,一说阳翟人,字方叔,号济南。少孤贫,谒苏轼于黄州求教,轼称其文,与范祖禹荐于朝,不果。中年绝意仕进,定居颍昌。喜论古今治乱,哲宗元祐中上《忠谏书》、《忠厚论》、《兵鉴》于朝。有《济南集》、《德隅斋画品》等。

查看全部作品 →