老叹

此身常恐竟无成,忧患频更已不惊。

下第但能供酒令,他时何意主文盟。

耽经谩有春秋癖,闭户犹防月旦评。

独对秋风叹华发,暮云萧瑟岁峥嵘。

拼音

cǐ shēn cháng kǒng jìng wú chéng,yōu huàn pín gèng yǐ bù jīng。

xià dì dàn néng gōng jiǔ lìng,tā shí hé yì zhǔ wén méng。

dān jīng mán yǒu chūn qiū pǐ,bì hù yóu fáng yuè dàn píng。

dú duì qiū fēng tàn huá fā,mù yún xiāo sè suì zhēng róng。

作者介绍

李廌

宋 · 1059年 - 1109年

宋华州人,一说阳翟人,字方叔,号济南。少孤贫,谒苏轼于黄州求教,轼称其文,与范祖禹荐于朝,不果。中年绝意仕进,定居颍昌。喜论古今治乱,哲宗元祐中上《忠谏书》、《忠厚论》、《兵鉴》于朝。有《济南集》、《德隅斋画品》等。

查看全部作品 →