白马寺诗

湠漫汉江皋,迤逦楚山岫。

衡门掩半麓,飞甍耸层搆。

高林敞华榱,双泉逗瑶甃。

龟鱼水中坻,牛马饮残溜。

我卜关外居,此计春可就。

参差菱荇香,猗傩参术秀。

行吟池上篇,来倒壶中酎。

拼音

tàn màn hàn jiāng gāo,yí lǐ chǔ shān xiù。

héng mén yǎn bàn lù,fēi méng sǒng céng gòu。

gāo lín chǎng huá cuī,shuāng quán dòu yáo zhòu。

guī yú shuǐ zhōng chí,niú mǎ yǐn cán liū。

wǒ bo guān wài jū,cǐ jì chūn kě jiù。

cān chà líng xìng xiāng,yī nuó cān shù xiù。

xíng yín chí shàng piān,lái dào hú zhōng zhòu。

作者介绍

李廌

宋 · 1059年 - 1109年

宋华州人,一说阳翟人,字方叔,号济南。少孤贫,谒苏轼于黄州求教,轼称其文,与范祖禹荐于朝,不果。中年绝意仕进,定居颍昌。喜论古今治乱,哲宗元祐中上《忠谏书》、《忠厚论》、《兵鉴》于朝。有《济南集》、《德隅斋画品》等。

查看全部作品 →