题庙

筑岩傅胥靡,耕野莘老农。

倏来坐庙堂,谈笑树奇功。

卯金运徂谢,孔明隐隆中。

谁言一丘壑,卧此夭娇龙。

古来王佐才,中间千载空。

之人辅玄德,真有宰相风。

惜哉小用之,功烈不复东。

向非三顾重,白首田舍翁。

拼音

zhù yán fù xū mí,gēng yě shēn lǎo nóng。

shū lái zuò miào táng,tán xiào shù qí gōng。

mǎo jīn yùn cú xiè,kǒng míng yǐn lóng zhōng。

shuí yán yī qiū hè,wò cǐ yāo jiāo lóng。

gǔ lái wáng zuǒ cái,zhōng jiān qiān zài kōng。

zhī rén fǔ xuán dé,zhēn yǒu zǎi xiāng fēng。

xī zāi xiǎo yòng zhī,gōng liè bù fù dōng。

xiàng fēi sān gù zhòng,bái shǒu tián shě wēng。

作者介绍

李廌

宋 · 1059年 - 1109年

宋华州人,一说阳翟人,字方叔,号济南。少孤贫,谒苏轼于黄州求教,轼称其文,与范祖禹荐于朝,不果。中年绝意仕进,定居颍昌。喜论古今治乱,哲宗元祐中上《忠谏书》、《忠厚论》、《兵鉴》于朝。有《济南集》、《德隅斋画品》等。

查看全部作品 →