登嵩顶

丈夫有奇气,坐井直郁郁。

朅来古嵩州,携手登太室。

中峰到绝顶,北岭太峭壁。

山河在股掌,带砺何足述。

星分九州野,块列七雄埸。

放怀宇宙间,想见天地辟。

下观云雷变,悯尔龙鬼役。

下方万仞底,草树霭蒙密。

愈知天下小,助我浩气直。

平生四方志,登临聊感激。

嗟嗟封禅媪,游豫朝百辟。

诬辞与惭德,可笑乎四峄。

庙社尚不阅,财用遑肯恤。

万兵树丰碑,数丈压崷崒。

岂知市朝变,辇路蔽荆棘。

同登八仙坛,再题三醉石。

君无笑余怯,登临常股慄。

为宝千金躯,夷路犹恐失。

存我厚苍生,岂效伯昏逸。

归卧听天鸡,扶桑观日出。

拼音

zhàng fū yǒu qí qì,zuò jǐng zhí yù yù。

qiè lái gǔ sōng zhōu,xié shǒu dēng tài shì。

zhōng fēng dào jué dǐng,běi lǐng tài qiào bì。

shān hé zài gǔ zhǎng,dài lì hé zú shù。

xīng fēn jiǔ zhōu yě,kuài liè qī xióng yì。

fàng huái yǔ zhòu jiān,xiǎng jiàn tiān dì pì。

xià guān yún léi biàn,mǐn ěr lóng guǐ yì。

xià fāng wàn rèn dǐ,cǎo shù ǎi méng mì。

yù zhī tiān xià xiǎo,zhù wǒ hào qì zhí。

píng shēng sì fāng zhì,dēng lín liáo gǎn jī。

jiē jiē fēng chán ǎo,yóu yù cháo bǎi pì。

wū cí yǔ cán dé,kě xiào hū sì yì。

miào shè shàng bù yuè,cái yòng huáng kěn xù。

wàn bīng shù fēng bēi,shù zhàng yā qiú zú。

qǐ zhī shì cháo biàn,niǎn lù bì jīng jí。

tóng dēng bā xiān tán,zài tí sān zuì shí。

jūn wú xiào yú qiè,dēng lín cháng gǔ lì。

wèi bǎo qiān jīn qū,yí lù yóu kǒng shī。

cún wǒ hòu cāng shēng,qǐ xiào bó hūn yì。

guī wò tīng tiān jī,fú sāng guān rì chū。

作者介绍

李廌

宋 · 1059年 - 1109年

宋华州人,一说阳翟人,字方叔,号济南。少孤贫,谒苏轼于黄州求教,轼称其文,与范祖禹荐于朝,不果。中年绝意仕进,定居颍昌。喜论古今治乱,哲宗元祐中上《忠谏书》、《忠厚论》、《兵鉴》于朝。有《济南集》、《德隅斋画品》等。

查看全部作品 →