同仲宝风雨中过德麟留宿以夜未央为韵分得未字并和二公夜央字韵 李廌 宋 敢友天下士,辙环之四方。适愿得所向,偶如钟应霜。交态久未定,市道良可伤。君看江汉水,安流日泱泱。 拼音 gǎn yǒu tiān xià shì,zhé huán zhī sì fāng。shì yuàn dé suǒ xiàng,ǒu rú zhōng yīng shuāng。jiāo tài jiǔ wèi dìng,shì dào liáng kě shāng。jūn kàn jiāng hàn shuǐ,ān liú rì yāng yāng。 作者介绍 李 李廌 宋 · 1059年 - 1109年 宋华州人,一说阳翟人,字方叔,号济南。少孤贫,谒苏轼于黄州求教,轼称其文,与范祖禹荐于朝,不果。中年绝意仕进,定居颍昌。喜论古今治乱,哲宗元祐中上《忠谏书》、《忠厚论》、《兵鉴》于朝。有《济南集》、《德隅斋画品》等。 查看全部作品 →