谷隐寺

挈巢江湖去,端为山水癖。

朅来谷隐游,契我赏心适。

寒江渺平楚,复岭转层壁。

谁与龙象筵,一扫狐兔迹。

彩云布楼台,迎日丽金碧。

堂高磬声邃,壑远松响激。

山光晚相照,空翠浓欲滴。

行当就墟市,幽栖买泉石。

日咏招隐诗,时过弥天释。

拼音

qiè cháo jiāng hú qù,duān wèi shān shuǐ pǐ。

qiè lái gǔ yǐn yóu,qì wǒ shǎng xīn shì。

hán jiāng miǎo píng chǔ,fù lǐng zhuǎn céng bì。

shuí yǔ lóng xiàng yán,yī sǎo hú tù jì。

cǎi yún bù lóu tái,yíng rì lì jīn bì。

táng gāo qìng shēng suì,hè yuǎn sōng xiǎng jī。

shān guāng wǎn xiāng zhào,kōng cuì nóng yù dī。

xíng dāng jiù xū shì,yōu qī mǎi quán shí。

rì yǒng zhāo yǐn shī,shí guò mí tiān shì。

作者介绍

李廌

宋 · 1059年 - 1109年

宋华州人,一说阳翟人,字方叔,号济南。少孤贫,谒苏轼于黄州求教,轼称其文,与范祖禹荐于朝,不果。中年绝意仕进,定居颍昌。喜论古今治乱,哲宗元祐中上《忠谏书》、《忠厚论》、《兵鉴》于朝。有《济南集》、《德隅斋画品》等。

查看全部作品 →