啸台 李廌 宋 乘流忽遇坎,触焉遘兹游。纡馀上云垒,禅房忽通幽。水光浮西泽,草树飒已秋。岂无竹林友,腰印不我俦。异时东山约,兴尽辄复收。飞盖想清夜,华月湛西流。何当共巾履,一笑破群忧。 拼音 chéng liú hū yù kǎn,chù yān gòu zī yóu。yū yú shàng yún lěi,chán fáng hū tōng yōu。shuǐ guāng fú xī zé,cǎo shù sà yǐ qiū。qǐ wú zhú lín yǒu,yāo yìn bù wǒ chóu。yì shí dōng shān yuē,xīng jǐn zhé fù shōu。fēi gài xiǎng qīng yè,huá yuè zhàn xī liú。hé dāng gòng jīn lǚ,yī xiào pò qún yōu。 作者介绍 李 李廌 宋 · 1059年 - 1109年 宋华州人,一说阳翟人,字方叔,号济南。少孤贫,谒苏轼于黄州求教,轼称其文,与范祖禹荐于朝,不果。中年绝意仕进,定居颍昌。喜论古今治乱,哲宗元祐中上《忠谏书》、《忠厚论》、《兵鉴》于朝。有《济南集》、《德隅斋画品》等。 查看全部作品 →