七夕

七夕知何夕,云是牛女期。

俚俗具瓜华,阶除儿女嬉。

繁星烂煌煌,流月湛沉辉。

群儿望鹊桥,桥端七宝帷。

仿佛想言笑,芗泽疑烟霏。

人间光阴速,天上日月迟。

隔岁等旦暮,会遇未应稀。

愿言停笑驩,察我心所祈。

我欲赐新巧,智术妙通微。

金针度彩缕,宝奁卜蛛丝。

我嗟儿女愚,勤劳徒尔为。

巧拙天所赋,乞怜真可嗤。

故拙不可厌,吾宁钝如椎。

借云得新巧,无乃醇愈漓。

吾观天垂象,列星有攸司。

牵牛常服箱,织女不下机。

牵牛教人巧,积仓岁无饥。

织女教人巧,笥箧馀裳衣。

伊谁询儿女,组绣穷毫厘。

年年渡河汉,秋至次舍移。

宣淫五云上,此论乃吾欺。

吾为牛女辨,欲判千古疑。

拼音

qī xī zhī hé xī,yún shì niú nǚ qī。

lǐ sú jù guā huá,jiē chú ér nǚ xī。

fán xīng làn huáng huáng,liú yuè zhàn chén huī。

qún ér wàng què qiáo,qiáo duān qī bǎo wéi。

fǎng fú xiǎng yán xiào,xiāng zé yí yān fēi。

rén jiān guāng yīn sù,tiān shàng rì yuè chí。

gé suì děng dàn mù,huì yù wèi yīng xī。

yuàn yán tíng xiào huān,chá wǒ xīn suǒ qí。

wǒ yù cì xīn qiǎo,zhì shù miào tōng wēi。

jīn zhēn dù cǎi lǚ,bǎo lián bo zhū sī。

wǒ jiē ér nǚ yú,qín láo tú ěr wèi。

qiǎo zhuō tiān suǒ fù,qǐ lián zhēn kě chī。

gù zhuō bù kě yàn,wú níng dùn rú chuí。

jiè yún dé xīn qiǎo,wú nǎi chún yù lí。

wú guān tiān chuí xiàng,liè xīng yǒu yōu sī。

qiān niú cháng fú xiāng,zhī nǚ bù xià jī。

qiān niú jiào rén qiǎo,jī cāng suì wú jī。

zhī nǚ jiào rén qiǎo,sì qiè yú shang yī。

yī shuí xún ér nǚ,zǔ xiù qióng háo lí。

nián nián dù hé hàn,qiū zhì cì shě yí。

xuān yín wǔ yún shàng,cǐ lùn nǎi wú qī。

wú wèi niú nǚ biàn,yù pàn qiān gǔ yí。

作者介绍

李廌

宋 · 1059年 - 1109年

宋华州人,一说阳翟人,字方叔,号济南。少孤贫,谒苏轼于黄州求教,轼称其文,与范祖禹荐于朝,不果。中年绝意仕进,定居颍昌。喜论古今治乱,哲宗元祐中上《忠谏书》、《忠厚论》、《兵鉴》于朝。有《济南集》、《德隅斋画品》等。

查看全部作品 →