琴台

广陵散成不忍传,渊明援琴葛为弦。

乃知此乐潜圣贤,直与天地通其玄。

我兄能琴人所先,我非知音知自然。

或闻一曲山月前,轻扬如坐春水船。

逆随河源上青天,口胶不语生醴泉。

鼓舞和气如陶埏,至乐默默坐忘年。

拼音

guǎng líng sàn chéng bù rěn chuán,yuān míng yuán qín gé wèi xián。

nǎi zhī cǐ lè qián shèng xián,zhí yǔ tiān dì tōng qí xuán。

wǒ xiōng néng qín rén suǒ xiān,wǒ fēi zhī yīn zhī zì rán。

huò wén yī qū shān yuè qián,qīng yáng rú zuò chūn shuǐ chuán。

nì suí hé yuán shàng qīng tiān,kǒu jiāo bù yǔ shēng lǐ quán。

gǔ wǔ hé qì rú táo shān,zhì lè mò mò zuò wàng nián。

作者介绍

李廌

宋 · 1059年 - 1109年

宋华州人,一说阳翟人,字方叔,号济南。少孤贫,谒苏轼于黄州求教,轼称其文,与范祖禹荐于朝,不果。中年绝意仕进,定居颍昌。喜论古今治乱,哲宗元祐中上《忠谏书》、《忠厚论》、《兵鉴》于朝。有《济南集》、《德隅斋画品》等。

查看全部作品 →