回心岭

万仞嵩峰接天远,妖武登封艰步辇。

初登峻岭已回心,何事艰难能黾勉。

亦似徽之泛剡溪,想见王阳临蜀坂。

老子山林兴不浅,兴尽中涂犹欲返。

古人戒在末路难,九十常为百里半。

世上风波更可憎,心不可回聊自劝。

拼音

wàn rèn sōng fēng jiē tiān yuǎn,yāo wǔ dēng fēng jiān bù niǎn。

chū dēng jùn lǐng yǐ huí xīn,hé shì jiān nán néng mǐn miǎn。

yì shì huī zhī fàn shàn xī,xiǎng jiàn wáng yáng lín shǔ bǎn。

lǎo zi shān lín xīng bù qiǎn,xīng jǐn zhōng tú yóu yù fǎn。

gǔ rén jiè zài mò lù nán,jiǔ shí cháng wèi bǎi lǐ bàn。

shì shàng fēng bō gèng kě zēng,xīn bù kě huí liáo zì quàn。

作者介绍

李廌

宋 · 1059年 - 1109年

宋华州人,一说阳翟人,字方叔,号济南。少孤贫,谒苏轼于黄州求教,轼称其文,与范祖禹荐于朝,不果。中年绝意仕进,定居颍昌。喜论古今治乱,哲宗元祐中上《忠谏书》、《忠厚论》、《兵鉴》于朝。有《济南集》、《德隅斋画品》等。

查看全部作品 →