田舍女 李廌 宋 田家女儿不识羞,草花竹叶插满头。红眉紫襜青绢袄,领颈粗糙流黑油。日午担禾上场晒,也喜年丰欲还债。佣工出力当一男,长大过笄不会拜。有者四十犹无家,东村定昏来送茶。翁妪吃茶不肯嫁,今年种稻留踏车。 拼音 tián jiā nǚ ér bù shí xiū,cǎo huā zhú yè chā mǎn tóu。hóng méi zǐ chān qīng juàn ǎo,lǐng jǐng cū cāo liú hēi yóu。rì wǔ dān hé shàng chǎng shài,yě xǐ nián fēng yù hái zhài。yōng gōng chū lì dāng yī nán,zhǎng dà guò jī bù huì bài。yǒu zhě sì shí yóu wú jiā,dōng cūn dìng hūn lái sòng chá。wēng yù chī chá bù kěn jià,jīn nián zhǒng dào liú tà chē。 作者介绍 李 李廌 宋 · 1059年 - 1109年 宋华州人,一说阳翟人,字方叔,号济南。少孤贫,谒苏轼于黄州求教,轼称其文,与范祖禹荐于朝,不果。中年绝意仕进,定居颍昌。喜论古今治乱,哲宗元祐中上《忠谏书》、《忠厚论》、《兵鉴》于朝。有《济南集》、《德隅斋画品》等。 查看全部作品 →