秦觏少章寄寂斋 李廌 宋 臣门如市心如水,汉宫解识尚书履。形若槁木心死灰,东郭子綦初隐几。明珠走盘丸走坂,性不迁迁常止止。蚍蜉战声如雷霆,渠自纷纷相我尔。达人大观观万有,区中狭隘真一眯。磨坚涅白自古然,不必饮牛憎洗耳。 拼音 chén mén rú shì xīn rú shuǐ,hàn gōng jiě shí shàng shū lǚ。xíng ruò gǎo mù xīn sǐ huī,dōng guō zi qí chū yǐn jǐ。míng zhū zǒu pán wán zǒu bǎn,xìng bù qiān qiān cháng zhǐ zhǐ。pí fú zhàn shēng rú léi tíng,qú zì fēn fēn xiāng wǒ ěr。dá rén dà guān guān wàn yǒu,qū zhōng xiá ài zhēn yī mī。mó jiān niè bái zì gǔ rán,bù bì yǐn niú zēng xǐ ěr。 作者介绍 李 李廌 宋 · 1059年 - 1109年 宋华州人,一说阳翟人,字方叔,号济南。少孤贫,谒苏轼于黄州求教,轼称其文,与范祖禹荐于朝,不果。中年绝意仕进,定居颍昌。喜论古今治乱,哲宗元祐中上《忠谏书》、《忠厚论》、《兵鉴》于朝。有《济南集》、《德隅斋画品》等。 查看全部作品 →