自山中归至登封遂讽高宰令取峻极中院厨前石钟板盖唐人寺记字甚奇丽也

吴砧已碎乐生论,京江昔沈瘗鹤铭。

半裁紫阳立玞石,考击化度求金籯。

乃知金石有厄会,名碑旧叠长安城。

顷年醴泉有贤令,政誉蔼蔼多流馨。

为怜文星足人杰,昔皆祔葬陪昭陵。

坏垣粪壤得颜碣,榛丘棘垄求魏徵。

史讹遂正冲远字,石阙再树六骏形。

板图列籍示过客,龟趺螭首罗齐廷。

后来谬令类俗子,辄去其籍人皆惩。

昔到般舟访遗迹,季海寺记今雕零。

晓闻晨钟呼僧粥,石磬嘹亮穿云清。

往观乃是唐短碣,大穷索缚乘前楹。

字形峥嵘笔萧散,远过名殿诸题经。

劝僧拂拭置高壁,安知野僧不我听。

十年再游尚如昔,击拊刻划将俱平。

急归入城讽县令,立使舁至无久停。

此碑复立非我力,奇物久废天须兴。

拼音

wú zhēn yǐ suì lè shēng lùn,jīng jiāng xī shěn yì hè míng。

bàn cái zǐ yáng lì fū shí,kǎo jī huà dù qiú jīn yíng。

nǎi zhī jīn shí yǒu è huì,míng bēi jiù dié zhǎng ān chéng。

qǐng nián lǐ quán yǒu xián lìng,zhèng yù ǎi ǎi duō liú xīn。

wèi lián wén xīng zú rén jié,xī jiē fù zàng péi zhāo líng。

huài yuán fèn rǎng dé yán jié,zhēn qiū jí lǒng qiú wèi zhēng。

shǐ é suì zhèng chōng yuǎn zì,shí quē zài shù liù jùn xíng。

bǎn tú liè jí shì guò kè,guī fū chī shǒu luó qí tíng。

hòu lái miù lìng lèi sú zi,zhé qù qí jí rén jiē chéng。

xī dào bān zhōu fǎng yí jì,jì hǎi sì jì jīn diāo líng。

xiǎo wén chén zhōng hū sēng zhōu,shí qìng liáo liàng chuān yún qīng。

wǎng guān nǎi shì táng duǎn jié,dà qióng suǒ fù chéng qián yíng。

zì xíng zhēng róng bǐ xiāo sàn,yuǎn guò míng diàn zhū tí jīng。

quàn sēng fú shì zhì gāo bì,ān zhī yě sēng bù wǒ tīng。

shí nián zài yóu shàng rú xī,jī fǔ kè huà jiāng jù píng。

jí guī rù chéng fěng xiàn lìng,lì shǐ yú zhì wú jiǔ tíng。

cǐ bēi fù lì fēi wǒ lì,qí wù jiǔ fèi tiān xū xīng。

作者介绍

李廌

宋 · 1059年 - 1109年

宋华州人,一说阳翟人,字方叔,号济南。少孤贫,谒苏轼于黄州求教,轼称其文,与范祖禹荐于朝,不果。中年绝意仕进,定居颍昌。喜论古今治乱,哲宗元祐中上《忠谏书》、《忠厚论》、《兵鉴》于朝。有《济南集》、《德隅斋画品》等。

查看全部作品 →