真君观 李廌 宋 嵩山胜地神仙宅,真君独作嵩山伯。昔闻解职扣帝阍,厌此尘寰年已百。天上百年一瞬间,下土衮衮多腥膻。劳神应念日月走,瞑目深哀膏火然。潘公欲代复谁举,仙籍题名今几传。忆昔元丰己未游,仙泉犹作雨深湫。十年新事还堪笑,庙貌今祠灵惠侯。 拼音 sōng shān shèng dì shén xiān zhái,zhēn jūn dú zuò sōng shān bó。xī wén jiě zhí kòu dì hūn,yàn cǐ chén huán nián yǐ bǎi。tiān shàng bǎi nián yī shùn jiān,xià tǔ gǔn gǔn duō xīng shān。láo shén yīng niàn rì yuè zǒu,míng mù shēn āi gāo huǒ rán。pān gōng yù dài fù shuí jǔ,xiān jí tí míng jīn jǐ chuán。yì xī yuán fēng jǐ wèi yóu,xiān quán yóu zuò yǔ shēn jiǎo。shí nián xīn shì hái kān xiào,miào mào jīn cí líng huì hóu。 作者介绍 李 李廌 宋 · 1059年 - 1109年 宋华州人,一说阳翟人,字方叔,号济南。少孤贫,谒苏轼于黄州求教,轼称其文,与范祖禹荐于朝,不果。中年绝意仕进,定居颍昌。喜论古今治乱,哲宗元祐中上《忠谏书》、《忠厚论》、《兵鉴》于朝。有《济南集》、《德隅斋画品》等。 查看全部作品 →