冽泉亭诗

古井嵌空下如屋,寒泉馥冽甘如饴。

昔人传是龙蜃窟,睡未千岁人不疑。

云蒸每见飞雳火,沉绠或惹髯间氂。

安得海奴秉犀炬,乘月夜照窥端倪。

拼音

gǔ jǐng qiàn kōng xià rú wū,hán quán fù liè gān rú yí。

xī rén chuán shì lóng shèn kū,shuì wèi qiān suì rén bù yí。

yún zhēng měi jiàn fēi lì huǒ,chén gěng huò rě rán jiān máo。

ān dé hǎi nú bǐng xī jù,chéng yuè yè zhào kuī duān ní。

作者介绍

李廌

宋 · 1059年 - 1109年

宋华州人,一说阳翟人,字方叔,号济南。少孤贫,谒苏轼于黄州求教,轼称其文,与范祖禹荐于朝,不果。中年绝意仕进,定居颍昌。喜论古今治乱,哲宗元祐中上《忠谏书》、《忠厚论》、《兵鉴》于朝。有《济南集》、《德隅斋画品》等。

查看全部作品 →