张居士歌

凡夫冥冥不知晓,劫尘流浪如沙扫。

上天宫阙隔青云,九原垄墓空秋草。

神仙有意怜下土,独取飙车出三岛。

张翁陋巷贫且贤,箪饷瓢浆久怀宝。

羽客飞来自何所,蓬荜相迎笑相劳。

高谈妙理妙道本,定是青牛度关老。

仙丹无形有真气,一视传灵入凡枣。

聊分七枣遗张翁,一饵云充千岁饱。

张公不食今几年,齿如儿童颜色好。

我闻神仙本无滓,诸漏皆空体玄道。

姑射神人饮风露,淮南鸡犬依丹灶。

真诠自然本简易,不在劳形勤补脑。

封山航海漫殚费,叶衣草茹空枯槁。

况乃纷纷五浊世,粒食火化常热恼。

余苦风尘衰太早,绿发苍苍半玄缟。

青春堂堂暗中去,常恐馀生似潢潦。

何当刀圭借残龄,相与神游超八表。

拼音

fán fū míng míng bù zhī xiǎo,jié chén liú làng rú shā sǎo。

shàng tiān gōng quē gé qīng yún,jiǔ yuán lǒng mù kōng qiū cǎo。

shén xiān yǒu yì lián xià tǔ,dú qǔ biāo chē chū sān dǎo。

zhāng wēng lòu xiàng pín qiě xián,dān xiǎng piáo jiāng jiǔ huái bǎo。

yǔ kè fēi lái zì hé suǒ,péng bì xiāng yíng xiào xiāng láo。

gāo tán miào lǐ miào dào běn,dìng shì qīng niú dù guān lǎo。

xiān dān wú xíng yǒu zhēn qì,yī shì chuán líng rù fán zǎo。

liáo fēn qī zǎo yí zhāng wēng,yī ěr yún chōng qiān suì bǎo。

zhāng gōng bù shí jīn jǐ nián,chǐ rú ér tóng yán sè hǎo。

wǒ wén shén xiān běn wú zǐ,zhū lòu jiē kōng tǐ xuán dào。

gū shè shén rén yǐn fēng lù,huái nán jī quǎn yī dān zào。

zhēn quán zì rán běn jiǎn yì,bù zài láo xíng qín bǔ nǎo。

fēng shān háng hǎi màn dān fèi,yè yī cǎo rú kōng kū gǎo。

kuàng nǎi fēn fēn wǔ zhuó shì,lì shí huǒ huà cháng rè nǎo。

yú kǔ fēng chén shuāi tài zǎo,lǜ fā cāng cāng bàn xuán gǎo。

qīng chūn táng táng àn zhōng qù,cháng kǒng yú shēng shì huáng lǎo。

hé dāng dāo guī jiè cán líng,xiāng yǔ shén yóu chāo bā biǎo。

作者介绍

李廌

宋 · 1059年 - 1109年

宋华州人,一说阳翟人,字方叔,号济南。少孤贫,谒苏轼于黄州求教,轼称其文,与范祖禹荐于朝,不果。中年绝意仕进,定居颍昌。喜论古今治乱,哲宗元祐中上《忠谏书》、《忠厚论》、《兵鉴》于朝。有《济南集》、《德隅斋画品》等。

查看全部作品 →