钟山钟

延平双剑朝丰城,钟山之钟挟以行。

延平春浪拂天地,左右两龙雷火鸣。

建隆真人君八极,河伯效珍宝钟出。

不似汾睢发鼎光,泛泛逆流浮万镒。

诏赐阊阖濯龙宫,声掩景阳闻九重。

吾闻此钟亦神物,独肯寒溪就埋没。

拼音

yán píng shuāng jiàn cháo fēng chéng,zhōng shān zhī zhōng xié yǐ xíng。

yán píng chūn làng fú tiān dì,zuǒ yòu liǎng lóng léi huǒ míng。

jiàn lóng zhēn rén jūn bā jí,hé bó xiào zhēn bǎo zhōng chū。

bù shì fén suī fā dǐng guāng,fàn fàn nì liú fú wàn yì。

zhào cì chāng hé zhuó lóng gōng,shēng yǎn jǐng yáng wén jiǔ zhòng。

wú wén cǐ zhōng yì shén wù,dú kěn hán xī jiù mái méi。

作者介绍

李廌

宋 · 1059年 - 1109年

宋华州人,一说阳翟人,字方叔,号济南。少孤贫,谒苏轼于黄州求教,轼称其文,与范祖禹荐于朝,不果。中年绝意仕进,定居颍昌。喜论古今治乱,哲宗元祐中上《忠谏书》、《忠厚论》、《兵鉴》于朝。有《济南集》、《德隅斋画品》等。

查看全部作品 →