孔北海堂

卯金自中叶,已若子南周。

阿瞒制威福,九鼎若缀旒。

馀子不复忌,多士例为仇。

崭然见芒角,已坐锢与钩。

谁知英雄彀,翻令作罝罘。

假手陷正平,谑玩戮杨修。

小慧尚必除,伟人那得留。

凛凛孔北海,胸次包九州。

倘令坐庙堂,大盗当寝谋。

专诛及斯人,遂负壑与舟。

当时同朝士,苟生盍包羞。

身死名亦灭,白骨委山丘。

先生虽千载,生气尚横秋。

当时眼中意,付与一醉休。

文人具文行,来作东诸侯。

尚友天下士,复于古人求。

作亭俯层城,持杯想风流。

壁间妙著述,腾光昏斗牛。

文存人亦亡,应从文举游。

我生真碌碌,与世甘沉浮。

思为坐上客,扬觯和南讴。

无成老岩谷,哀哉空白头。

拼音

mǎo jīn zì zhōng yè,yǐ ruò zi nán zhōu。

ā mán zhì wēi fú,jiǔ dǐng ruò zhuì liú。

yú zi bù fù jì,duō shì lì wèi chóu。

zhǎn rán jiàn máng jiǎo,yǐ zuò gù yǔ gōu。

shuí zhī yīng xióng gòu,fān lìng zuò jū fú。

jiǎ shǒu xiàn zhèng píng,xuè wán lù yáng xiū。

xiǎo huì shàng bì chú,wěi rén nà dé liú。

lǐn lǐn kǒng běi hǎi,xiōng cì bāo jiǔ zhōu。

tǎng lìng zuò miào táng,dà dào dāng qǐn móu。

zhuān zhū jí sī rén,suì fù hè yǔ zhōu。

dāng shí tóng cháo shì,gǒu shēng hé bāo xiū。

shēn sǐ míng yì miè,bái gǔ wěi shān qiū。

xiān shēng suī qiān zài,shēng qì shàng héng qiū。

dāng shí yǎn zhōng yì,fù yǔ yī zuì xiū。

wén rén jù wén xíng,lái zuò dōng zhū hóu。

shàng yǒu tiān xià shì,fù yú gǔ rén qiú。

zuò tíng fǔ céng chéng,chí bēi xiǎng fēng liú。

bì jiān miào zhù shù,téng guāng hūn dòu niú。

wén cún rén yì wáng,yīng cóng wén jǔ yóu。

wǒ shēng zhēn lù lù,yǔ shì gān chén fú。

sī wèi zuò shàng kè,yáng zhì hé nán ōu。

wú chéng lǎo yán gǔ,āi zāi kōng bái tóu。

作者介绍

李廌

宋 · 1059年 - 1109年

宋华州人,一说阳翟人,字方叔,号济南。少孤贫,谒苏轼于黄州求教,轼称其文,与范祖禹荐于朝,不果。中年绝意仕进,定居颍昌。喜论古今治乱,哲宗元祐中上《忠谏书》、《忠厚论》、《兵鉴》于朝。有《济南集》、《德隅斋画品》等。

查看全部作品 →