和人 胡宏 宋 天柱新诗缺嗣音,几回开卷静披寻。眇绵今古乾坤大,盘亘华夷海岳深。每爱踌躇兴事意,不将勉强会天心。中原未必生涯尽,只恐吾人老自侵。 拼音 tiān zhù xīn shī quē sì yīn,jǐ huí kāi juǎn jìng pī xún。miǎo mián jīn gǔ qián kūn dà,pán gèn huá yí hǎi yuè shēn。měi ài chóu chú xīng shì yì,bù jiāng miǎn qiáng huì tiān xīn。zhōng yuán wèi bì shēng yá jǐn,zhǐ kǒng wú rén lǎo zì qīn。 作者介绍 胡 胡宏 宋 · 1106年 - 1162年 宋建宁崇安人,字仁仲,号五峰。胡安国子。幼师杨时、侯仲良,而卒传其父之学。优游衡山下二十余年,张栻师事之。高宗绍兴中,以荫补官,不调。秦桧死,被召,以疾辞。有《知言》、《皇王大纪》、《五峰集》。 查看全部作品 →