送友人归荆南

瞬息光阴便百年,壮时无谓此身坚。

莫随白日悠悠去,要见先民的的传。

心耻文俳似班马,眼看青紫自头旋。

望云飞鸟长天外,临水不知鱼在筌。

沉吟岩野意不展,燮理一身居屡迁。

愿学只知依孔圣,懒从禅客问因缘。

圣门子贡最明达,肯使宫墙但及肩。

天生我才朴更拙,未逢良匠入雕镌。

清漳见公二十载,论仁一句期超然。

致知两字足功力,方信能行穷化先。

南山文会未振起,公今远去岷江边。

闻说豺狼卧当路,日向黄昏休更前。

况复江城动鼙鼓,四时烽火长相连。

征轮决去曳不止,男儿性命绝可怜。

晓月子规惊别梦,冥冥空有泪痕溅。

临岐相赠要切语,慎勿使我空华颠。

拼音

shùn xī guāng yīn biàn bǎi nián,zhuàng shí wú wèi cǐ shēn jiān。

mò suí bái rì yōu yōu qù,yào jiàn xiān mín de de chuán。

xīn chǐ wén pái shì bān mǎ,yǎn kàn qīng zǐ zì tóu xuán。

wàng yún fēi niǎo zhǎng tiān wài,lín shuǐ bù zhī yú zài quán。

chén yín yán yě yì bù zhǎn,xiè lǐ yī shēn jū lǚ qiān。

yuàn xué zhǐ zhī yī kǒng shèng,lǎn cóng chán kè wèn yīn yuán。

shèng mén zi gòng zuì míng dá,kěn shǐ gōng qiáng dàn jí jiān。

tiān shēng wǒ cái pǔ gèng zhuō,wèi féng liáng jiàng rù diāo juān。

qīng zhāng jiàn gōng èr shí zài,lùn rén yī jù qī chāo rán。

zhì zhī liǎng zì zú gōng lì,fāng xìn néng xíng qióng huà xiān。

nán shān wén huì wèi zhèn qǐ,gōng jīn yuǎn qù mín jiāng biān。

wén shuō chái láng wò dāng lù,rì xiàng huáng hūn xiū gèng qián。

kuàng fù jiāng chéng dòng pí gǔ,sì shí fēng huǒ zhǎng xiāng lián。

zhēng lún jué qù yè bù zhǐ,nán ér xìng mìng jué kě lián。

xiǎo yuè zi guī jīng bié mèng,míng míng kōng yǒu lèi hén jiàn。

lín qí xiāng zèng yào qiè yǔ,shèn wù shǐ wǒ kōng huá diān。

作者介绍

胡宏

宋 · 1106年 - 1162年

宋建宁崇安人,字仁仲,号五峰。胡安国子。幼师杨时、侯仲良,而卒传其父之学。优游衡山下二十余年,张栻师事之。高宗绍兴中,以荫补官,不调。秦桧死,被召,以疾辞。有《知言》、《皇王大纪》、《五峰集》。

查看全部作品 →