寄题向伯元敦止堂

君不闻伊挚初耕有莘野,禄之弗顾千驷马。春作秋成随老农,贫贱甘心万人下。

一朝幡然感三聘,五就成汤五就夏。悠悠如云行太空,竟使三风变为雅。

东西南北赖来苏,天下农夫谁似者。又不闻傅说安身操板筑,远离世间名与禄。

那知商帝梦中形,远近搜求不容伏。草茅夕起朝为相,俾后从绳正如木。

四海俊乂咸风从,跋扈诸侯尽臣仆。功成止见颜容改,了了壮心无反覆。

平生懒性愿退藏,退藏恐遂成荒唐。因求古人作鉴戒,管宁华歆情所当。

齐名遁迹俱锄菜,掷之不顾为人量。诗书俎豆化辽海,威武富贵何披猖。

初年虚名大可耻,末路高风纾思长。有志君当学伊傅,忘情我不傲羲皇。

愿如幼安有终始,进退一致宜加详。

拼音

jūn bù wén yī zhì chū gēng yǒu shēn yě,lù zhī fú gù qiān sì mǎ。chūn zuò qiū chéng suí lǎo nóng,pín jiàn gān xīn wàn rén xià。

yī cháo fān rán gǎn sān pìn,wǔ jiù chéng tāng wǔ jiù xià。yōu yōu rú yún xíng tài kōng,jìng shǐ sān fēng biàn wèi yǎ。

dōng xī nán běi lài lái sū,tiān xià nóng fū shuí shì zhě。yòu bù wén fù shuō ān shēn cāo bǎn zhù,yuǎn lí shì jiān míng yǔ lù。

nà zhī shāng dì mèng zhōng xíng,yuǎn jìn sōu qiú bù róng fú。cǎo máo xī qǐ cháo wèi xiāng,bǐ hòu cóng shéng zhèng rú mù。

sì hǎi jùn yì xián fēng cóng,bá hù zhū hóu jǐn chén pū。gōng chéng zhǐ jiàn yán róng gǎi,le le zhuàng xīn wú fǎn fù。

píng shēng lǎn xìng yuàn tuì cáng,tuì cáng kǒng suì chéng huāng táng。yīn qiú gǔ rén zuò jiàn jiè,guǎn níng huá xīn qíng suǒ dāng。

qí míng dùn jì jù chú cài,zhì zhī bù gù wèi rén liàng。shī shū zǔ dòu huà liáo hǎi,wēi wǔ fù guì hé pī chāng。

chū nián xū míng dà kě chǐ,mò lù gāo fēng shū sī zhǎng。yǒu zhì jūn dāng xué yī fù,wàng qíng wǒ bù ào xī huáng。

yuàn rú yòu ān yǒu zhōng shǐ,jìn tuì yī zhì yí jiā xiáng。

作者介绍

胡宏

宋 · 1106年 - 1162年

宋建宁崇安人,字仁仲,号五峰。胡安国子。幼师杨时、侯仲良,而卒传其父之学。优游衡山下二十余年,张栻师事之。高宗绍兴中,以荫补官,不调。秦桧死,被召,以疾辞。有《知言》、《皇王大纪》、《五峰集》。

查看全部作品 →